Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật đúng là tiểu ngây thơ!”

Cô nghĩ rằng mình đang trong kỳ kinh nguyệt, họ sẽ không chạm vào cô, chưa kể bụng cô còn đau nên không thể thao cô được.

Cô ngay lập tức chọn khoang ngầm của du thuyền, nhưng cô không biết rằng mình đã rơi vào bẫy của bọn họ.

Các dụng cụ được xếp ngay ngắn trong cabin dưới lòng đất, cô đang trốn trong một góc, ngọn đèn duy nhất trên đầu đột nhiên vụt tắt, toàn bộ cabin liền trở nên vô cùng tối tăm, bóng tối cô lập khiến cô vô cùng sợ hãi.

Lúc này trên đầu truyền đến tiếng bước chân, cửa nhà kho dưới đất mở ra, cô co ro trong một góc không dám động đậy, hoài nghi bọn họ cố ý làm như vậy, bọn họ đến tột cùng là muốn làm gì?

Vân Tô Tô căng thẳng, tim đập càng lúc càng nhanh, tiếng bước chân bước xuống bậc thang, mỗi một bước đều đập vào tim cô, tiếng tim đập đinh tai nhức óc, cô tựa hồ cảm thấy có một loại nghẹt thở.

Cô càng ngày càng cảm thấy không ổn, tại sao hơi thở của cô lại nặng nề như vậy?

Cô muốn thử cử động cơ thể, nhưng hai chân đột nhiên mềm nhũn, thiếu chút nữa thì quỳ trên mặt đất, tim đập nhanh hơn, rất không bình thường, không phải cảm giác hồi hộp, sao lại thành ra thế này.

Trong bóng tối, hai gò má của cô đã đỏ bừng đến khó tin, thở hổn hển cực kỳ gấp gáp, cho dù không có ánh sáng, vẫn có thể tìm được vị trí của cô theo nhịp thở.

Trong khoang tàu yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng bước chân, chậm rãi tới gần cô.

Trái tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng đen, từ trên người tản ra nhiệt độ của nam nhân.

“Giúp tôi với…” Vân Tô Tô lo lắng túm lấy quần áo anh, cô không biết là ai, chỉ có thể cầu cứu hắn: “Đau quá, tim tôi đau quá, giúp tôi với.”

Hắn còn chưa nói gì, nhưng đôi tay kia đột nhiên hướng vào ngực cô, xé toạc chiếc váy mùa hè trên người cô, chiếc váy hoa mỏng manh này là dì Đào Tử đưa cho cô, dễ dàng bị xé thành hai mảnh, quần lót cũng bị xé toạc kéo xuống.

“Anh làm gì vậy, anh làm cái gì vậy!” Cô hoảng hốt, một tay nắm lấy ngực kéo mạnh, bàn tay to lớn nhào nặn nó thành muôn hình vạn trạng, tim đập càng lúc càng nhanh, mạnh đến mức suýt chút nữa hoảng sợ kêu lên.

“Không phải nói chơi rất vui sao? Tại sao muốn làm như vậy? Đừng nhéo tôi, đau quá, đau quá!”

Hơi thở thô bạo của người đàn ông từ đỉnh đầu cô truyền đến, cô xấu hổ khóc, khuôn mặt đỏ bừng đẫm nước mắt, anh trong bóng tối không chịu lên tiếng, cảm giác bất lực khiến cô sợ hãi.

Tay kia còn véo nửa bầu ngực, không ngoài ý muốn, trên da đã có vết bầm tím.

“Ô không, cứu mạng, cứu mạng!”

“Quỳ xuống.”

Giọng nói khàn khàn thô lỗ ra lệnh, một giọng nói rất quen thuộc, nhưng cô nhất thời không nhớ ra là ai.

“Không, a, tôi không muốn quỳ, các anh đồng ý không động tôi, rõ ràng đã đồng ý!”

Người đàn ông véo ngực kéo về phía trước một chút, toàn thân mất đi lực chống đỡ, hai chân như nhũn ra nên tự nhiên khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh xuống sàn, cô đau đến kêu lên.

“Hu hu, cút ra….!”

Nghe thấy tiếng hắn cởi thắt lưng, trong lòng cô gào thét có chuyện không ổn, cho rằng hắn bị điên, cô đẩy hắn ra muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng hai chân như nhũn ra, đứng dậy cũng không được.

Kể cả phải bò cô cũng muốn thoát ra, vừa khóc vừa đẩy đùi hắn, khó khăn di chuyển cơ thể về phía trước.

Tóc bị túm mạnh, giật ngược ra sau một cách thô bạo, dương vật đầy mùi tanh tưởi bắn thẳng vào mặt cô.

“KHÔNG!”

Hai má bị bóp mạnh, đầu dương vật nhét vào không ngừng chui sâu vào trong miệng cô.

Dương vật chui sâu vào trong cổ họng, nước miếng chảy ra từ miệng, cô dùng miệng cảm thụ hình dáng dương vật, muốn biết là của ai, dùng lưỡi có thể phân biệt rõ ràng các đường gân trên thân gậy.

Là của Đàm Lam!

Không phải chân hắn ta đi khập khiễng sao?

“Ư—”

Bị đẩy vào cổ họng, Vân Tô Tô bị buộc phải bật khóc, cô muốn khóc nhưng không thể phát ra tiếng, cô dùng nắm tay yếu ớt đánh vào đùi anh, Đàm Lam kéo tóc cô và ấn đầu cô vào háng.

“Không được nhúc nhích!” Hắn gầm gừ cảnh cáo, “Trừ phi không cần cổ họng nữa, nếu còn nhúc nhích, thân thể đang quỳ trên mặt đất phát tình của em đừng nghĩ đứng dậy!”

Vân Tô Tô quỳ xuống trong hầm ngầm bị cưỡng chế khẩu giao, cổ họng thậm chí còn bị chọc ra máu, sau khi bắn vào miệng cô, cô cuộn tròn trên mặt đất co quắp khóc.

Đàm Lam mở đèn chiếu sáng khẩn cấp ở một bên, ngồi xổm xuống, nhìn cô nhổ hết tinh dịch trong miệng ra, còn có một ít dính máu.

“Ăn đi, sao không ăn? Nhất định phải ép tôi cho em liếm sạch sẽ sao?”

Cô khóc lắc đầu, nước mắt chảy không ngừng, giọng nói xé rách khó nghe.

“Vì cái gì, tôi không làm sai cái gì…… Vì cái gì đối với tôi như vậy?”

Đàm Lam cong khóe miệng, dưới ánh sáng lờ mờ, ngũ quan nhu hoa của hắn trở nên gian xảo.

“Tôi vốn là biến thái, nhịn gần một tháng, đã muốn ngược đãi em, en nói nếu em chủ động quỳ gối dưới háng tôi rồi há miệng, tôi cũng không đến mức đối xử với em như bây giờ.”

Cô cho rằng, cô ở chung với bọn họ đủ lâu, đã thăm dò được tính tình của mọi người, không nghĩ tới cô hoàn toàn sai lầm.

“Ăn hết tinh dịch đi!”

Thanh âm chợt âm lãnh, đè đầu cô nằm rạp trên mặt đất, “Liếm sạch sẽ, không được phun ra.”

Vân Tô Tô sợ hãi khóc, thân thể không ngừng phát run, nhưng cô căn bản không có khí lực đi phản kháng, thậm chí ngay cả bò cũng không thể bò.

“Tôi không ăn…… Anh buông tha tôi đi mà, đau quá, cổ họng đau quá.”

“Không ăn?”

Đàm Lam từ giận thành cười, nắm tóc cô, nâng lên ép hỏi, “Em cố ý khiêu khích tôi, muốn tôi đánh em sao?”

“Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi!”

Cô sợ hãi ôm đầu, bàn tay to kia xoa đến trên ngực của cô, sờ một cái thấy tất cả đều là mồ hôi, toàn thân khô nóng khó chịu, trái tim nhảy lên tốc độ cực nhanh, cô không rõ chính mình đây là làm sao vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận