Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cổ họng hoàn toàn không thể nói chuyện, cố gắng lên tiếng, một chữ a cũng không thể nói ra.

Vân Tô Tô che cổ không tiếng động rơi lệ, khiếp sợ cùng hoảng loạn hiện lên trên mặt của cô thấy rõ ràng, sợ hãi nhìn Quý Đỗ, nước mắt không ngừng rơi xuống, tuyệt vọng giữ chặt ống tay áo của hắn, ý đồ kêu cứu.

“Không thể nói chuyện?”

Vân Tô Tô không ngừng gật đầu, khóc cực kỳ dữ dội, thật đúng là một chút thanh âm cũng không phát ra được.

Quý Đỗ nắm cằm cô ngẩng đầu, cũng không nhìn ra cái gì.

“Chậc, vừa rồi kêu lớn tiếng như vậy làm gì? Dây thanh quản phỏng chừng xảy ra vấn đề, đừng nói nữa.”

Cô nắm chặt chăn rơi lệ, khuôn mặt khóc đến ướt đẫm.

Nếu không phải bọn họ, nếu không đối xử với cô như vậy, cô sẽ không phải không thể nói chuyện, tất cả đều là do bọn họ, dựa vào cái gì đối xử với cô như vậy.

Quý Đỗ đứng dậy gọi bốn người kia đi vào kiểm tra cổ họng của cô, hiển nhiên có dấu hiệu chảy máu.

“Lái thuyền trở về, lỡ đâu không thể nói chuyện thật thì làm sao bây giờ.” Trịnh Nghị thu hồi đèn pin điện thoại di động, đứng dậy đi đến buồng lái.

Lam Đà nhìn cái mông sưng húp của cô, đau lòng chậc chậc, “Cái này cũng quá ác đi, mông sắp nát rồi, Quý Đỗ sao cậu ra tay nặng vậy chứ?”

“Càng đau càng sảng khoái, cậu xem cô ấy cao trào phun bao nhiêu nước sẽ biết.”

Vân Tô Tô ghé vào trên giường không tiếng động nức nở, nước mắt thấm ướt toàn bộ gối đầu, mông hơi đụng một chút liền đau, cô chịu không nổi, không ngừng co rút thân thể của mình, quay đầu cầu xin tha thứ nhìn bọn họ.

“Thật đáng thương nha.”

Lam Đà nở nụ cười, nắm má cô nói “ Không được rồi, không biết nói thì cũng không nghe thấy tiếng thở, đáng tiếc.”

Đừng mà… đừng tra tấn cô nữa, cô thật sự chịu không nổi.

“Được rồi. “Hứa Tân mở miệng: ”Đừng động vào cô ấy, trở về rồi nói, cổ họng không thể hỏng được.”

Cô cơ hồ muốn rụt lại thành một con hamster, nội tâm phát ra sự sợ hãi, lại bị bọn họ xem thành chuyện chê cười, vươn tay đụng chạm mông cô thăm dò, đều làm cho thân thể cô mãnh liệt co rụt lại, nhìn quả thực thú vị.

Vân Tô Tô chịu đủ tra tấn tinh thần, sau khi du thuyền dựa vào bờ, bị Hứa Tân ôm xuống thuyền, ngồi lên xe đi sân bay.

Cô bịt cổ họng, cố gắng nói chuyện, Hứa Tân nhìn ra cô muốn biểu đạt điều gì.

“Về nước trị liệu, chịu đựng thêm một ngày nữa, yên tâm, sẽ không để cổ họng em bị hỏng đâu.”

Cho rằng đến địa bàn bọn họ nắm trong tay, cũng không cần lo lắng cô sẽ tùy tiện dám chạy nữa.

Không nghĩ tới lại rơi vào trong bẫy đã sớm chờ đợi tốt.

Vừa xuống máy bay, bãi đỗ máy bay tư nhân xung quanh bị mười mấy chiếc xe cảnh sát vây quanh, Hứa Tân ôm cô đi trên bậc thang ra khỏi khoang máy bay, bị cảnh tượng trước mắt nhất thời dọa sợ.

“Chuyện gì vậy!”

Trịnh Nghị đột nhiên cảnh giác: “Không rõ lắm, nhưng khẳng định không phải chúng ta làm.”

Toàn bộ máy bay tư nhân bị bao vây, hai xe quân đội chạy tới, hơn mười quân nhân vượt qua xuống xe lưng đeo súng chặn máy bay, chờ đợi chỉ thị.

Đàm Lam còn chưa kịp quay đầu ra lệnh cho cơ trưởng, đã thấy anh ta đã ra khỏi khoang trước, giơ hai tay xuống cầu thang, dễ dàng đi tới sau đám người.

“Đúng, chính là bọn họ!”

Trên xe đột nhiên có người cầm loa hét lớn một tiếng ra lệnh, “Bắt!”

Mười mấy quân nhân chạy như bay tới, thậm chí đã lấy súng ra, Lam Đà trừng to mắt, mấy người định đóng khoang thuyền, bọn họ lại nhanh hơn một bước, trực tiếp vọt vào.

“Mẹ kiếp!”

Hứa Tân ôm chặt người trong lòng lui về phía sau, không kịp ngăn cản người tấn công trước mặt, trên đùi bị đạp một cước, Vân Tô Tô trong lúc buồn ngủ tỉnh táo lại, thân thể bị ôm bỗng nhiên lơ lửng trên không, khoảnh khắc không kịp ngã xuống, lại có người tiếp được cô, ôm lấy rồi chạy về phía sau.

“Báo cáo đội trưởng, giải cứu con tin xong.”

“Bắt, một tên cũng không được chạy.”

“Vâng!”

Cô mở to mắt, lại nhìn thấy quân trang trên người hắn.

Người nọ cúi đầu dò hỏi, “Trên người có chỗ nào không thoải mái sao?”

Cô muốn mở miệng, lại phát hiện mình căn bản không nói được, không có cách trả lời anh.

Rất nhanh, cô được đặt vào trong xe, trong xe có một người phụ nữ, là mẹ của Quý Đỗ.

“Con không sao thì tốt rồi, bọn nó không làm gì con chứ?”

Lời nói khẩn trương đều lộ ra sự lo lắng, Vân Tô Tô đau đớn không dám ngồi, mông đau quá, khó chịu cơ hồ sắp khóc lên, há miệng không phát ra âm thanh.

Nữ nhân rốt cục phát hiện cô bất thường, “Cổ họng xảy ra chuyện gì?”

So sánh với những người đã được huấn luyện chuyên nghiệp, vũ lực lông gà vỏ tỏi của bọn họ căn bản không đáng nhắc tới, chưa đầy mười phút, toàn bộ đều dễ dàng bị bắt được.

Vân Tô Tô được chuyển đến bệnh viện, đồng thời khám bệnh, một người cũng xuống máy bay chạy tới.

Người tới là Đào Đằng, cùng mẹ Quý hàn huyên chào hỏi.

Cô khiếp sợ lại mê mang, còn không hiểu sự tình tại sao lại biến thành như bây giờ, bọn họ đúng là đều bị cảnh sát bắt.

Bác sĩ nhận lấy báo cáo nhìn thoáng qua, yên tâm an ủi, “Không có vấn đề gì lớn, dây thanh quản bị tổn thương cũng không nghiêm trọng, trên cơ bản uống chút thuốc nghỉ ngơi hai ngày là có thể nói chuyện, chú ý hai ngày nay đừng mở miệng, nếu không vết thương sẽ nặng thêm.”

Vân Tô Tô khẩn trương bất an nhìn bọn họ, sợ hãi muốn nói chuyện, lại ngậm miệng lại, Đào Đằng nhìn ra cô muốn hỏi cái gì.

“Là ta và dì gọi báo cáo, đã sớm bố trí xong, để chúng nó vừa xuống máy bay đã bị bắt, con không cần lo lắng, trước mắt bọn nó sẽ không làm gì được con đâu.”

Mẹ Quý không ngừng xin lỗi cô, “Con yên tâm, ta sẽ bảo đảm cho con ra nước ngoài du học, ở nước ngoài tiếp nhận giáo dục, trước khi chúng nó không nghĩ ra sai lầm của mình, con tuyệt đối sẽ không phải gặp chúng nó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận