Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vân Tô Tô vội vàng nói, “Nếu không được, tôi tự dọn đi, dù sao tôi cũng tốt nghiệp rồi, có thể đi tìm việc làm.”

“Tôi cũng không nói là không được, nhưng em phải nói cho tôi biết nguyên nhân, chuyện em muốn chuyển nhà này hẳn không phải là nhất thời cao hứng, xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì~”

“Không nói thật thì không dọn đi.”

Cô cắn môi dưới, đáng thương hề hề cúi đầu, Đào Đằng không thèm quan tâm, bỏ bánh quế vào trong đĩa nói, “Chờ em sắp xếp tốt ngôn từ lại nói cho tôi biết, nếu như em không cho tôi một lý do, chúng ta sẽ không chuyển nhà.”

Hắn cầm đĩa đi vào phòng khách, “Tới đây ăn cơm trước.”

Vân Tô Tô không dám ra ngoài, cũng không dám đi xem hòm thư, ở nhà đợi gần một tuần, Đào Đằng chẳng quan tâm, chỉ là lúc cô ở nhà, hắn cũng nhất định ở nhà, văn phòng đều chuyển đến thư phòng, cho cô không ít cảm giác an toàn.

Hôm nay hắn cần ra ngoài sớm tham gia một cuộc họp công ty, thời gian sớm như vậy cô còn chưa tỉnh, nên đã không nói cho cô biết.

Vân Tô Tô bị tiếng chuông cửa dưới lầu đánh thức, dùng chăn che đầu, cảm thấy Đào Đằng nghe thấy là có thể lập tức đi mở cửa.

Nhưng đợi thật lâu, chẳng những không có ai đi mở cửa, tiếng chuông kia còn càng ngày càng vang, thậm chí kèm theo tiếng gõ cửa và đạp cửa.

Cô không thể nhịn được nữa rời giường, mặc vào một chiếc T – shirt trắng rộng thùng thình.

Xuyên thấu qua mắt mèo nhìn xem, đứng ngoài cửa là một nam sinh tóc dài, là người trong buổi tiệc tốt nghiệp lần trước đụng phải tiểu tình nhân trước kia của Đào Đằng, đoán chừng là tới tìm hắn.

Cô mở cửa, thất vọng nói với hắn: “Đào Đằng hiện tại không ở nhà, tối nay anh lại đến đi.”

Hắn chắp hai tay lại, nở nụ cười xin lỗi với cô, “Felicia, tôi thật sự bị ép buộc, tôi chỉ đi ngang qua đây mà thôi, xin lỗi cô.”

Cô còn đang nghi hoặc, đột nhiên một bên cửa xuất hiện tay của một người đàn ông, cô cúi đầu còn chưa kịp thấy rõ đó là tay của ai, người đàn ông đã nhào tới, trùm một cái túi nilon màu đen lên đầu cô, khiêng lên ôm đi.

“Ai a! Thả tôi xuống, cút đi!” Không biết người nọ là ai, cô dùng tiếng Pháp không ngừng mắng, rồi bị đẩy vào trong xe, vành tai bị đồ vật ướt át cắn một cái.

“Nghe không hiểu sao, công chúa của tôi, nói tiếng Trung đi.”

“Đàm Lam!”

“Ừ hừ.”

“Anh cút đi, thả tôi xuống!” Cô dễ dàng xé rách túi nhựa màu đen đang trùm trên đầu, ánh mắt tức giận trừng hắn.

Người đàn ông cười cực kỳ rạng rỡ, vẫn là bộ dáng hỗn độn kia, tóc xoăn loạn kỳ cục, đeo kính nhã nhặn, khóe miệng vểnh cao, lộ ra hàm răng trắng nõn.

Hắn không bỏ qua cơ hội này, khóa cửa xe lại, đạp chân ga xông về phía trước.

Vân Tô Tô luống cuống, “Anh muốn đưa tôi đi đâu, tôi không muốn về, tôi không về!”

“Tôi đưa em đến một nơi không có ai, chỉ có chúng ta, ở đó trải qua một buổi tối tốt đẹp thì thế nào?”

Trong giọng nói của hắn đều là hưng phấn khó có thể che giấu, từ trong túi lấy ra bao thuốc lá, hưng phấn đến mức tay đều đang run rẩy, rút ra một điếu thuốc bỏ vào trong miệng, định làm cho mình tỉnh táo lại.

Vân Tô Tô nhìn hắn liền cảm thấy hắn điên rồi, nụ cười đáng sợ xa lạ như vậy, hắn rốt cuộc đã trải qua cái gì mới có thể biến thành như vậy.

“Tô Tô, tôi nhớ em, nhớ thân thể em, mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ em, có biết một khắc tôi nhìn thấy em tôi vui sướng biết chừng nào không?”

Hắn cúi đầu xuống, nhấn bật lửa, mùi thuốc lá toả ra rất khó chịu, Vân Tố Tố nín thở, cuộn tròn trên ghế lái phụ.

Đàm Lam ném bật lửa xuống, thở dốc thoải mái, khói thuốc lượn lờ, đạp chân ga gần như hết cỡ, “Thật muốn nhanh chóng ăn em vào bụng!”

Vân Tô Tô nắm lấy cửa xe, dùng sức bẻ khóa xe, muốn trực tiếp nhảy xuống.

Đàm Lam phát hiện mục đích của cô, vội vàng dừng xe ở ven đường, nắm lấy cánh tay cô, dùng sức kéo cô lại, không biết là hưng phấn hay là tức giận, ánh mắt hắn nghiêm túc khiến người ta sợ hãi, khóe miệng co quắp, tựa hồ là muốn cười lại cười không nổi, trừng to hai mắt.

“Tô Tô, em đừng ép tôi, tôi khống chế không được tâm tình của mình, nếu em làm tôi tức giận, đến cuối cùng đổi lấy sẽ là gian thi*, hiểu không?”

*gian thi: cướp hiếp thi thể

Cánh tay như sắp bị hắn nắm đứt, bộ dáng này như muốn doạ cô khóc, cô được cưng chiều nhiều năm như vậy, nào còn gặp qua chuyện đáng sợ như vậy.

Hai người giằng co, không hề chú ý chiếc xe từ phía sau vọt tới, đâm vào đuôi xe bọn họ.

Vân Tô Tô không thắt dây an toàn, mắt thấy sắp bị quăng lên kính chắn gió, Đàm Lam nhanh tay lẹ mắt, gắt gao ôm cô vào trong ngực, đầu rầm một tiếng đụng vào cửa sổ xe.

Cô dại ra không thôi, nín thở, bên tai là tiếng còi khẩn cấp phát ra từ ô tô, nhìn Đào Đằng tức giận đằng đằng chạy tới ngoài cửa sổ xe, trong phút chốc nước mắt rơi ra, ở trong lòng hắn, bị ôm chặt như vậy.

Đào Đằng mở cửa xe, bắt lấy Đàm Lam lôi ra, không nói hai lời giáng xuống mặt hắn cho một quyền, người đàn ông vừa rồi bị đụng vào cửa kính, trên đầu đã bắt đầu chảy máu, hiện tại lại bị đánh nên đầu óc càng trở lên mơ hồ, một nắm tay cũng chẳng thể phản đòn được nữa.

Đào Đằng đấm đá hắn mấy quyền, đạp lên bụng hắn mắng to, “Sống không biết kiên nhẫn có phải hay không! Còn dám bắt cóc người của tao, có tin tao giết chết mày không hả?!”

Rất hiển nhiên Đào Đằng cũng không biết hắn là ai, còn tưởng rằng chỉ là đơn thuần đến bắt cóc cô.

Vân Tô Tô kinh hãi co rúm lại, giữ chặt chiếc T-shirt trắng duy nhất trên người, cuộn tròn hai chân dựa sát vào cửa xe, nhìn hắn sắp đánh gần chết người, không biết có nên mở miệng ngăn lại hay không.

“Đào…… Đào Đằng.”

Cửa xe bên này đột nhiên bị mở ra, cô không hề phòng bị ngửa ra phía sau, còn chưa kịp thét chói tai, lại có một bàn tay che miệng cô lại, thân thể bị ôm lấy bay lên không trung.

Bình luận (0)

Để lại bình luận