Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô trừng to mắt ngẩng đầu nhìn, người đàn ông mặt đầy lệ khí, mặc dù đã cách vài năm, cũng có thể làm cho cô liếc mắt một cái nhận ra đây là ai, ngũ quan điêu khắc thâm thúy, bộ dáng kéo căng mặt không nói tiếng nào cười mỉm, khí thế như muốn bức chết người.

“Ô!”

Cô nóng nảy, muốn cầu cứu, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn bị ôm đi càng ngày càng xa.

Đi qua một con hẻm nhỏ, Quý Đỗ đặt cô lên xe, đóng cửa xe, cô co lại thành một cục nhỏ nhắn xinh xắn, lần này có thể quan sát rõ ràng phản ứng của cô, hắn lộ ra một nụ cười hiền lành.

“Trai cò tranh giành nhau ngư ông đắc lợi, hắn đại khái không biết, tôi còn ở chỗ này rình coi em.”

Vân Tô Tô tức đỏ mặt, tiến lên nắm lấy cổ áo của hắn hung ác nói, “Thư quấy rối là anh viết!”

Quý Đỗ nhướng mày, vô cùng tàn nhẫn, toàn thân đều tản ra hơi thở hormone, dùng ngón tay nắm cằm cô, từng hơi thở phả lên mặt cô, ghé sát lại giọng trầm thấp nói.

” Đó đều là tình yêu sâu đậm của tôi, sao có thể nói là quấy rối chứ? Mỗi một phong thư tôi viết, đều có nỗi nhớ em sâu sắc vô cùng, mỗi một chữ đều là tôi cân nhắc nửa ngày vì em đo ni đóng giày.”

Vân Tô Tô đẩy tay hắn ra, chán ghét vô cùng trừng mắt nhìn hắn, hiện tại ngẫm lại, có trời mới biết trên phong thư kia có bôi tinh dịch hay không.

Quý Đỗ nở nụ cười, ôm đầu cô, khẽ hôn lên khóe miệng, giọng trầm thấp nói: “Đã lâu không gặp Tiểu Vân Nhi, bốn năm qua có nghĩ tới tôi không?”

“Không có!”

“Ôi chao, thật đúng là làm người ta thất vọng”.

Cô nghiến răng đẩy hắn ra, hắn chẳng những không tức giận, còn làm cô tức không nói nên lời.

“Anh đừng tới làm phiền tôi, tôi ở chỗ này sống rất tốt, không có khả năng sẽ trở về, đừng nghĩ cố gắng đả động tôi.”

Quý Đỗ chống tay lái, khóe miệng vẫn nhếch lên, bất kể cô nói gì, dường như hắn đều giống như đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật biết nói, ánh mắt mang theo trìu mến và thương tiếc vô hạn.

“Anh rốt cuộc có đang nghe tôi nói chuyện hay không! “Vân Tô Tô không thể nhịn được nữa.

“Có chứ, Tiểu Vân Nhi nói gì tôi cũng đều đang nghe”.

“Vậy tôi nói tôi không trở về, anh bây giờ có thể đi, đừng tới làm phiền tôi.”

Nói xong cô liền muốn mở cửa xe rời đi, Quý Đỗ kịp thời ngăn lại, khóa trái xe, bắt lấy cánh tay cô, giọng nói đột nhiên trở nên ủy khuất cực kỳ.

“Tô Tô, tôi đã thật lâu không gặp em, cho dù em không muốn gặp tôi cũng được, để cho tôi nhìn em nhiều một chút, tôi thật vất vả mới có được cơ hội, có thể cùng em gần như vậy ở chung, một tháng qua tôi đều giống một tên biến thái cuồng theo dõi, đi theo phía sau em, phải chịu bao nhiêu uất ức.”

“Anh cũng biết chính anh là biến thái sao?”

“Đương nhiên, tôi vẫn có chút tự mình hiểu lấy mình, không giống ai đó, trực tiếp trói em đi.”

Cô không hiểu sao cảm thấy tên gia hỏa này thay đổi thật nhiều, trước kia có lần nào không phải ép buộc, hiện tại thế nhưng nháo nội chiến nói tiếng người, thật đúng là có chút không thích ứng.

Vân Tô Tô quyết định cùng hắn mở rộng trái tim tâm sự, khoanh hai chân ngồi ở trên ghế, khoanh tay thần thái nghiêm túc, “Vậy được, chúng ta nói chuyện, anh rốt cuộc muốn đối với tôi như thế nào?”

Quý Đỗ cũng nghiêm túc, “Tôi muốn theo đuổi em.”

“Tôi chướng mắt.”

Cô từ chối một cách thẳng thừng như vậy hắn thật sự không nghĩ tới, thật sự có chút đả kích, chống cằm trầm tư.

“Vậy tôi phải làm thế nào mới có thể làm cho em coi trọng.”

Vân Tô Tô nghiêng đầu, “Cút xa một chút, có bao xa thì cút bấy xa.”

Quý Đỗ nở nụ cười, cầm bàn tay nhỏ bé của cô,

“Đừng làm loạn Tô Tô, chúng tôi xuất hiện trước mặt em, em nên hiểu, không chỉ hai chúng tôi, những người khác cũng rất nhanh sẽ tìm được em.”

“Đến lúc đó cũng không phải một mình tôi, chẳng lẽ em còn muốn giống như bốn năm trước, bị chúng tôi nhốt ở trong biệt thự làm chó cái sao?

“Anh có ý gì, uy hiếp tôi sao!”

Hắn lo lắng sẽ làm cô tức giận, vội vàng giơ hai tay lên, “Oan uổng quá, tôi không có, tôi chỉ là muốn em lựa chọn tôi, đương nhiên, nếu em lựa chọn người khác, tôi cũng không có khả năng nhượng bộ nha.”

“A lại tới nữa rồi.”

Bất quá lần này cô đã thông minh, tiến lên dùng ngón trỏ khiêu khích vuốt lên cằm của hắn, môi đỏ mọng đối với hắn nhẹ nhàng thở ra một ngụm khí mờ mịt, híp mắt.

“Đừng tưởng rằng tôi không biết các anh có tâm tư gì đâu, bất quá anh đẹp trai như vậy, suy nghĩ một chút về anh cũng không phải không thể a, cho tôi chút thời gian, chậm nhất một tuần cho anh đáp án, trước đó đừng tới làm phiền tôi, bằng không tôi có thể sẽ suy nghĩ đến người khác.”

Quý Đỗ bị nụ cười yêu diễm này mê hoặc đến thần hồn điên đảo, Vân Tô Tô hôn nhẹ lên đôi môi mỏng lạnh lẽo của hắn, cố ý phát ra âm thanh, khiến cả người hắn chấn động.

“Hiểu không? Tiểu Quý Đỗ.””

“Hiểu……”

“Vậy mở cửa xe cho tôi.”

Đầu óc hắn đều chết máy thành một đường thẳng tắp, hiện tại cô nói cái gì hắn làm cái đó, sau khi xe mở khóa xe, Vân Tô Tô xuống xe, ném cho hắn một nụ hôn gió, đi về phía ngõ nhỏ bên kia.

Quý Đỗ hồn nhiên bất giác rơi vào mỹ nhân kế, chung quanh hoàn toàn bị hạnh phúc phấn hồng bong bóng lây nhiễm, ngây ngô nhìn bóng lưng của cô cười.

“Một tuần… chờ anh.”

Đào Đằng đánh xong vẫn không hết giận, lại ngẩng đầu nhìn lên phát hiện người không còn, kích động tìm kiếm chung quanh, lúc lấy điện thoại di động ra chuẩn bị báo cảnh sát, liền thấy cô từ đầu ngõ nhỏ đi ra.

“Em đi đâu vậy?” Hắn hoảng hốt tiến lên nắm lấy tay cô, khí lực rất lớn, sợ lại một lần nữa không để ý đến cô thì lại bị lạc.

Đàm Lam ở trước xe đã bị đánh bất tỉnh, Vân Tô Tô nắm lấy cánh tay Đào Đằng, vội vàng kéo hắn lên xe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận