Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thư ký đi tới rất tri kỷ hỏi có muốn đi ra ngoài một chút hay không.

“Anh có thể đưa tôi ra ngoài không?”

“Đương nhiên, ông chủ nói có thể dẫn cô đi dạo trung tâm thương mại gần đây.”

Trước mắt cô nhất thời sáng lên, “Được, vậy đi thôi.”

Nhưng vừa đến trung tâm thương mại, cô liền cảm thấy mình không may mắn như vậy.

Cô vừa đi vào liền nhìn thấy hai khuôn mặt quen thuộc đang đứng ở cửa hàng trang phục nam tầng hai.

Mặc dù đã quá lâu không gặp, cô cũng có thể nhận ra hai người đàn ông này, Hứa Tân nghiêm túc đứng ở nơi đó mà nhìn, hai tay đút vào trong túi quần tây, khẽ nhíu mày vờn quanh lầu một trung tâm thương mại.

Người bên cạnh, ghé vào lan can cắn kẹo trong miệng, trong phút chốc nhìn thẳng vào tầm mắt của cô, híp đôi mắt hẹp dài nở nụ cười, trên môi mỏng khơi lên độ cong tao nhã, cười không chút để ý.

“Con mồi, tới rồi.”

Hứa Tân nhìn chằm chằm vào người đã thay đổi rất nhiều kia, đã khác với ấn tượng của hắn.

“Tôi thấy rồi.”

Vân Tô Tô xoay người bỏ chạy không chút do dự, thư ký bị hành động của cô dọa sợ, xoay người đuổi theo.

“Felicia!”

Xong rồi…… Xong rồi! Cô xong đời rồi, vì sao hai người bọn họ lại ở cùng một chỗ, vì sao trùng hợp như vậy? Đều là đến bắt cô! Nhất định trốn không thoát, sau khi bọn họ bắt cô về còn có thể đối xử với cô như trước kia.

Không được, cô tuyệt đối không thể thừa nhận loại tra tấn phi nhân đạo này nữa.

Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn, nhìn như nhỏ yếu lại chạy thật nhanh, chính là bản năng cầu sinh, bỏ rơi thư ký phía sau ra xa, nhưng cô lại không hề biết đã rơi vào bẫy của bọn họ.

Con đường thông tới trước cửa trung tâm thương mại này, cũng chỉ có hướng đi cửa sau.

Cô chạy quá nhanh về phía trước, hòn đá dưới chân làm cô vấp ngã, đầu gối đập vào mặt đất gồ ghề, làn da yếu ớt bị hòn đá bén nhọn rạch ra một vết thương rất sâu.

Vân Tô Tô nín thở, bất quá sửng sốt một giây, liền rốt cuộc khống chế không được nước mắt rơi xuống, đau đến quỳ rạp trên mặt đất không dậy nổi, nức nở tiếng khóc làm sao cũng không ngừng được, đau đến co quắp, chỉ cảm thấy mình sắp chết rồi.

Máu từ trên đầu gối chảy xuống càng ngày càng nhiều, quần jean cũng bị đá cắt rách, cô sợ hãi không dám nhúc nhích, tiếng khóc dùng sức đè nén, cô cuộn mình lại.

Trước mặt truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Lam Đà vội vàng ôm lấy cô, nhìn vết thương chảy máu của cô mà nóng nảy, vỗ lưng khẽ dỗ.

“Chạy cái gì chứ, bọn tôi cũng sẽ không ăn thịt em, đã bao lâu không gặp, như thế nào còn sợ bọn tôi như vậy?”

Cô cảm thấy mình càng ủy khuất, rốt cuộc không nhịn được nữa, hắng giọng gào khóc, đấm bả vai hắn.

“Cút, cút đi đồ bại hoại.”

Hứa Tân chạy tới, quỳ một gối rồi kéo cà vạt trên cổ xuống, cẩn thận băng bó vết thương cho cô, lo lắng làm cô đau, ngay cả tay cũng run rẩy.

“Đừng sợ đừng sợ, cầm máu trước, không sao đâu, không sao đâu, đừng khóc Tô Tô.”

Tâm tình cô tỉnh táo lại, vẫn không ngừng thút thít, đầu gối đau quá, căn bản không thể cử động, kháng cự không cho hắn băng bó.

Lam Đà giữ chặt đầu cô, dựa sát vào lòng mình, không cho cô nhìn.

“Không sao hết, không sao hết, rất nhanh sẽ khỏi, băng bó xong chúng ta đi bệnh viện, đừng sợ nha.”

======

Đào Đằng thật sự là tức điên rồi, lại không thấy, lại con mẹ nó không thấy.

“Tôi để người cho cậu trông, cậu nói cậu không đuổi kịp cô ấy? Rất tốt đó, vậy bây giờ người mất, tôi đi tìm ai!”

Thư ký cúi đầu không dám lên tiếng một câu.

“Chết tiệt, tôi nuôi các người để làm cảnh hay sao? Tìm cho tôi nhanh!”

Trợ lý nam ở cửa nhỏ giọng an ủi: “Ông chủ, chúng tôi lập tức tìm, ngài bình tĩnh một chút.”

“Em gái tôi mất rồi, bị người ta bắt cóc từ đâu, không theo dõi, tất cả các người đều không biết, nếu không tìm lại được, cậu tính làm em gái tôi thay cô ấy sao?”

Hắn cúi đầu, “Cũng không phải là không thể.”

“Cút! “Hắn hắng giọng quát lớn, nhấc chân hướng trên đùi thư ký đạp mạnh.

“Tôi, tôi đi tìm đây!”

Đào Đằng thở hồng hộc ngồi ở trên ghế, trợn mắt nhìn cửa, trong tay cầm một tờ giấy A4, tức giận bóp nát làm cho người đi vào giật nảy mình.

“Ông, ông chủ, phía dưới có hai vị tiên sinh muốn gặp ngài.”

“Ai!”

“Một người tự xưng là Quý Đỗ.”

Tức giận, liền cong khóe mắt, “Quý Đỗ? Tôi còn chưa tìm anh ta, đã tới cửa rồi, tới vừa lúc.”

Hắn đập bàn đứng dậy, hai tay đút vào túi quần tây, hùng hổ đi ra ngoài.

Đàm Lam uể oải nằm ngửa trên sô pha đại sảnh, vành mắt thâm quầng nặng nề, tóc rối bù, xương gò má xanh tím, khung cửa kính bị Đào Đằng lần trước đánh nát, sống mũi cao thẳng dán băng cá nhân, trong tay kẹp thuốc lá còn chưa châm, chán chường giống như một tên phế vật.

Quý Đỗ nhìn không nổi, đạp bắp chân hắn: “Tôi nói cậu giống như chết tám đời, có thể có chút chí khí được không?”

Hắn yếu ớt, “Không có chí khí, nhìn thấy Vân Tô Tô tôi mới có chí khí, giải quyết nhanh lên, tôi muốn đi bệnh viện thăm cô ấy.”

Lam Đà cùng Hứa Tân không biết có thiện ý từ đâu tới, đem chuyện bắt được Vân Tô Tô thông báo cho bọn họ, chỉ là không liên lạc được với Trịnh Nghị.

Rất nhanh sau đó, Đào Đằng từ trong thang máy bước nhanh xông tới, bộ dáng giết người túm lấy cổ áo Quý Đỗ trừng hắn, khoảng cách giữa bọn họ ngắn như sắp hôn nhau, Đàm Lam nghiêng đầu muốn nhìn rõ hơn một chút.

“Con mẹ nó cậu đem Vân Tô Tô đi đâu rồi!”

“Oan uổng quá Đào Đằng, cũng không phải tôi lừa cô ấy, lần trước cô ấy đã nói một tuần sẽ cho tôi câu trả lời thuyết phục rồi, kết quả các người trực tiếp chuyển nhà, tôi còn chưa có tìm cô ấy tính sổ đâu.”

“Vậy lần này cậu tới tìm tôi làm gì?”

Hắn cười híp mắt, “Đương nhiên là nói cho cậu biết, Vân Tô Tô sắp bị chúng tôi mang đi, thuận tiện đưa cậu tiền nuôi dưỡng cô ấy mấy năm nay, may mà cậu chăm sóc cô ấy tốt như vậy, sau này cậu làm anh trai, cũng có thể đến thăm cô ấy bất cứ lúc nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận