Chương 213

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 213

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Tân đã đồng ý với cô, ngày mốt có thể cho cô trở về, cho nên hai ngày nay cô cũng yên tâm ăn uống trong biệt thự, chỉ cần hắn không nuốt lời, tất cả đều dễ nói, nếu như hắn dám nuốt lời, cô cam đoan để cho bọn họ hối hận muốn chết.

Đến buổi tối lại bắt đầu bơi lội, Vân Tô Tô xuống nước bơi nửa giờ, không ai đến quấy rầy cô, vườn hoa yên tĩnh chỉ có tiếng sóng gợn nhấp nhô trên mặt nước.

Chờ cô bơi mệt mỏi ngồi ở trên bờ, khoác khăn tắm nghỉ ngơi, cởi bỏ khăn tắm của mình bắt đầu lắn xuống nước, khuôn mặt đỏ bừng nhếch môi đỏ mọng không ngừng thở dốc, thật sự quá mệt mỏi, cô đã lâu cũng không có bơi qua thời gian dài như vậy.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân chững chạc, tưởng là Hứa Tân đến, cũng không quay đầu lại vươn tay về phía sau, ngoắc ngoắc ngón tay.

“Cho tôi ly nước, khát quá, mệt chết đi được.”

Tiếng bước chân kia càng ngày càng gần, dừng lại ở phía sau nàng, vải vóc quần áo phát ra tiếng sột soạt, người đàn ông ngồi xổm xuống.

Không đợi cô quay đầu lại liền đột nhiên ôm lấy cô, cánh tay buộc chặt, đều có thể cảm nhận được lực cơ bắp đang run rẩy, thân thể ấm áp, dán sát thân thể lạnh lẽo của cô, tóc ngắn đâm người cọ tới gãi lui trên cổ cô.

Chỉ nghe thấy thanh âm hùng hậu kia, gọi tên của cô, làm cho cô nổi da gà.

“Tô Tô, em đã trở lại.”

Cô mở to hai mắt, hô hấp dại ra, giương môi lên không biết làm sao, trái tim đập thình thịch, trong miệng lần nữa cái ra cái tên quen thuộc.

“Trịnh Nghị?”

Cô vừa tỉnh lại, bên giường đã xuất hiện một người đàn ông đang ngồi ở đó, đường cong hàm dưới lưu loát rõ ràng cứng rắn, ngũ quan mang theo trong trẻo nhưng lạnh lùng, mặc áo sơ mi trắng tinh khiết, cúc áo trên cổ tùy ý cởi ra, trên xương quai xanh tinh xảo có một dấu răng rõ ràng, màu da kia trở nên xanh tím, rất hiển nhiên bị cắn không nhẹ.

“A…… Không phải mơ.”

“Ừ, không phải mơ. ” Hắn mở miệng, cổ họng trầm thấp từ tính, như là rơi vào trong đầm cổ quanh quẩn thanh âm hùng hậu.

Vân Tô Tô trong nháy mắt tỉnh táo, trừng to mắt.

Nhớ rõ tối hôm qua hắn ôm chính mình không buông, cô nằm trên người hắn cọ qua cọ lại, cuối cùng ở trên xương quai xanh hắn cắn một cái mới bị buông ra, sau khi trở lại phòng ngủ ngả lưng liền ngủ.

“ Anh vào bằng cách nào!”

“Cửa không khóa”.

Cái ánh mắt đầy cảnh giác kia, giống như hắn muốn nuốt sống cô vào trong bụng vậy.

Trịnh Nghị nhếch môi, lộ ra nụ cười thiện ý, “Đã lâu không gặp Tô Tô, em càng ngày càng xinh đẹp.”

“Cút!”

Một cước không chút do dự đạp hắn xuống giường, Trịnh Nghị bị giẫm vào bụng, bất ngờ không kịp đề phòng ngã xuống đất, ngẩng đầu hơi có kinh ngạc nhìn cô.

Trong đôi mắt hoa đào kia sớm đã không còn ôn nhu, tâm cơ gian trá rất nặng, cô đề phòng lui về phía sau.

“Nói cho anh biết đừng có chạm vào tôi, *chó cùng dứt giậu!”

*Chó cùng dứt giậu: Khi bị dồn vào đường cùng thì việc gì cũng có thể làm ra

“Chó cùng dứt giậu?”

Tiểu gia hỏa này thật đúng là.

Trịnh Nghị chống tay đứng dậy, “Bốn năm không gặp, tính tình vẫn còn hung dữ như vậy, yên tâm đi, ra ngoài ăn cơm trước đã.”

“Tôi không ăn!”

“Hả?”

“Không ăn, cút ra ngoài!”

Hắn khổ não gãi gãi tóc, tóc mái ba bảy bị cào hỗn độn, ngay sau đó, tay đặt ở trên cúc áo sơ mi, im lặng trật tự cởi ra.

Vân Tô Tô nhìn động tác của hắn, đồng tử dần dần dãn ra, “Anh muốn làm gì!”

“Quần áo đều cởi hết, em nói tôi muốn làm gì? Làm ở đây tôi không phạm pháp, ra khỏi cửa này cũng không ai biết.”

Đừng nhìn cô trợn tròn mắt, kỳ thật dưới chăn hai chân đã phát run, kéo chăn trên người lên, vừa lăn vừa bò chạy ra bên ngoài, chân không mang giày trượt trên mặt đất phát ra âm thanh, vịn khung cửa xông ra ngoài.

Không ngờ bốn người còn lại ngồi ở phòng ăn bên ngoài, cửa chính khóa chặt, cửa hoa viên đóng chặt, rơi vào ổ sói.

Hô hấp của cô cũng trở nên vội vàng, người trên bàn ăn chậm rãi quay đầu, Lam Đà trong tay cầm dao ăn cơm Tây, lau tương cà chua đỏ tươi hướng trên bánh mì lau chùi, lưỡi dao sắc bén, hướng cô mỉm cười.

“Tiểu Vân Nhi, tới ăn cơm đi.”

Trong mắt cô, tất cả đều trở nên đáng sợ.

Eo mềm mại được một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy, Trịnh Nghị nhẹ nhàng buông lỏng một tay ôm lấy cô, đi về phía phòng ăn.

“Nghĩ lung tung cái gì vậy? Em cả ngày chưa ăn cơm, ăn chút cơm trước đi.”

Hôm qua bắt đầu nhốt mình trong phòng khách, ngoại trừ buổi tối ra ngoài bơi lội, căn bản không có cơ hội ăn cơm.

“Không cần anh ôm tôi, thả ra mau, thả ra mau”

Cô giãy dụa, sợ hãi không nói nên lời, đại khái là bóng ma đã từng lưu lại cho cô quá sâu, dẫn đến hiện tại sợ hãi chạm vào bọn họ.

Khí lực mềm mại thủy chung đánh không lại hắn, Trịnh Nghị dễ dàng nắm lấy hai cánh tay của cô, ấn ở trên ghế, thở dài.

“Nếu không ngoan sẽ trói tay em lại.”

Lời đe dọa của hắn rất hữu dụng, Vân Tô Tô im lặng ngồi trên ghế không ăn không uống.

Quý Đỗ ngược lại nở nụ cười: “Sao lại giống như một đứa trẻ vậy, không vui sao? Ăn một bữa cơm cũng không vui?”

Cô bĩu môi, cầm lấy sandwich trên bàn cắn một miếng.

Hứa Tân dựa ra sau hỏi, “Trịnh Nghị, mấy năm nay cậu phát triển ở đâu? Sao chúng tôi không liên lạc được với cậu?”

“Đi Nam Mỹ.”

“Tôi nhớ nơi đó gần biển Caribê, sao, loại tính cách này của cậu đi làm cướp biển sao?”

Trịnh Nghị liếm hàm răng sau trừng hắn, “Không biết nói thì câm miệng.”

Vân Tô Tô nhìn bọn họ nội chiến nở nụ cười.

“Tô Tô cười cái gì, bọn tôi cãi nhau buồn cười như vậy sao?”

Khóe miệng cô lập tức căng thẳng, lạnh lùng nhìn nhau, “Khi nào thì thả tôi đi.”

Bọn họ im lặng, không nói một lời.

Lúc này lại phối hợp rất ăn ý a?

Bình luận (0)

Để lại bình luận