Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lam Đà cười mà không nói, đưa cho cô một miếng thịt xông khói, bị cô đẩy tay ra, đứng dậy chạy về phía cửa lớn.

“Tô Tô, Tô Tô!”

“Vân Tô Tô!”

Mấy người đàn ông phía sau hoảng loạn gọi tên của cô, từng bước từng bước nhào tới muốn bắt lấy cô, bị cô vô tình né tránh, chạy nhanh ra bên ngoài.

Lam Đà gào lên: “Chạy chậm một chút! Cẩn thận ngã, đầu gối còn chưa khỏi đâu.”

Vừa dứt lời, cô đã vấp phải khung cửa trên mặt đất.

“Vân Tô Tô!”

Nước mắt trào ra, vết thương do đầu gối đập xuống, lòng bàn tay cọ rách da, thật ra thì chỗ nào cũng không đau, nhưng cô chính là cảm thấy ủy khuất, vì sao lại ngã, vì sao chạy không thoát, vì sao lại bị bọn họ nhốt lại.

Bị ôm trở về phòng bôi thuốc, cô ném thuốc đầy đất, i-ốt trong bình bắn tung tóe khắp người mấy người, túm chăn che đầu, gắt gao ấn chăn, làm thế nào cũng không chịu đi ra.

Quý Đỗ dỗ thế nào cũng thờ ơ.

Dần dần, âm thanh biến mất, bọn họ đi ra ngoài, bên người có người nằm xuống, trong nháy mắt làm cho thần kinh cô căng thẳng.

Chẳng lẽ bọn họ muốn từng người từng người cưỡng bức cô.

“Tô Tô.”

Trịnh Nghị nghiêng người ôm eo gầy gò mềm mại của cô, bàn tay đều có thể bóp gãy, cảm giác quen thuộc lại trở về.

“Có muốn gặp ba mẹ em không? Ra nước ngoài lâu như vậy, một lần cũng chưa về.”

Thanh âm quá mức ôn nhu khiến mũi cô cay cay, cắn môi dưới.

“Đừng vội đi, chúng tôi đều ở đây, chuyện em không muốn làm chúng tôi không ép buộc, ở chỗ này không ai bắt nạt em hết.”

“Ngày mai chúng ta đi gặp ba mẹ nha? Được không Tô Tô?”

Cô lấy mu bàn tay lau nước mắt tùm lum, nghĩ đến ba mẹ làm sao cũng không khống chế được nước mắt, nhiều năm như vậy thậm chí bọn họ cũng không biết cô du học ở nơi nào, luôn qua loa tắc trách các loại lý do không về nước ăn tết.

“Ai, ai là ba mẹ anh, đó là ba mẹ tôi!”

Trịnh Nghị nhẹ nhàng kéo chăn lên, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô xoay lại, trìu mến lau nước mắt trên mặt cô.

“Được được, ba mẹ của em, mắt đều khóc sưng lên rồi, em muốn làm gì chúng tôi đều ở bên em.”

Cô đỏ mắt trừng hắn, hoàn toàn không có tác dụng uy hiếp, “Vậy sao anh lại nhốt tôi lại, không cho tôi về.”

“ Sẽ không giam giữ em, điều kiện tiên quyết là em không thể tùy tiện chạy trốn, muốn lúc nào trở về cũng được, chúng tôi đi cùng em.”

Trịnh Nghị cúi đầu hôn lên trán cô, xoa đôi mắt đỏ rực, dỗ trẻ con, “Đừng khóc nữa, được không?”

Vân Tô Tô tủi thân cúi đầu rúc vào trong chăn, vùi mặt vào, lẩm bẩm, “Tôi không khóc.”

“Đương nhiên, Tô Tô ngoan như vậy, sao có thể khóc nhè chứ.”

Cô cắn răng, ở dưới chăn đạp hắn một cước, “Anh như thế nào biết nói chuyện như vậy?”

Hắn nâng đầu cô lên, chống trán, kiên định nhìn cô, ánh mắt đưa tình.

“Tôi chỉ yêu một người, đó chính là em.”

Vân Tô Tô nhìn hắn một tiếng, “Đồ cặn bã.”

Bị phun nước miếng đầy mặt, nhưng hắn vẫn nhịn, lòng bàn tay lau mặt đột nhiên nở nụ cười: “Có cặn bã hay không, trong lòng em rõ nhất.”

Biện pháp của Trịnh Nghị quả nhiên không sai, sau khi nói muốn gặp ba mẹ, cô càng khó mở miệng nói lời rời khỏi nơi này, tạm thời là không có ý nghĩ ồn ào muốn đi.

Vân Tô Tô lại không biết chính là, cô cùng ba mẹ cơm nước xong, nhân lúc cô đi WC, Lam Đà đã tới, cùng bọn họ trò chuyện vui vẻ.

Trong nhà vệ sinh, cô bị Đàm Lam ngăn chặn, cái người bệnh hoạn này, cô chỉ cảm thấy khủng hoảng khi đối mặt với hắn.

“Tô Tô sợ tôi như vậy sao?”

Đương nhiên, vẻ mặt hắn như muốn ăn thịt cô.

“Tôi sợ anh làm gì! “Cô kiên trì chỉ ra bên ngoài,” Ba mẹ tôi còn đang chờ tôi, nếu anh dám động vào tôi, tôi sẽ gọi người.”

Hắn nở nụ cười, vừa tháo kính xuống, xếp gọn gàng bỏ vào trong túi áo khoác.

“Thật là, Tô Tô càng ngày càng thú vị, tôi như thế nào hết lần này tới lần khác liền thích em như vậy, đáng tiếc em không yêu ai hết, thật đúng là làm cho chúng tôi thương tâm.”

“Vậy thì sao, anh muốn cưỡng hiếp tôi ngay bây giờ à?”

“Một người lịch sự như tôi, sẽ làm ra loại chuyện này sao?

“…… Anh lấy đâu ra mặt mũi nói vậy chứ?”

Đàm Lam bước nhanh về phía trước, ôm eo cô nhấc lên, ấn cô lên cửa phòng vệ sinh, bóp mặt cô hôn lên, nhân tiện đạp lên cửa phòng vệ sinh.

Há miệng ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô, lực đầu lưỡi đẩy ra hàm răng, điên cuồng ở bên trong cùng cô đầu lưỡi đan xen, không cho một tia không gian để hô hấp.

Vân Tô Tô chống đỡ bả vai hắn, nghẹn đỏ mặt, không ngừng dùng sức đẩy, quay đầu muốn né tránh nụ hôn của hắn, nhưng căn bản chạy không được, nụ hôn cuồng liệt có thể nghe được tiếng nước miếng vang lên, cô bị ấn cổ họng, bị ép nuốt xuống nước miếng của hắn.

Nước mắt bị ép ra, giãy dụa dần dần không còn khí lực, xụi lơ ở trong lòng hắn, một bộ đáng yêu như thế này, rốt cục buông tha giãy dụa.

Đàm Lam mở mắt, vẫn thè lưỡi càn quét khoang miệng cô, vừa cởi khóa quần jean, kéo xuống.

Hạ thân bỗng nhiên lạnh lẽo làm cho cô cảnh giác không ổn, chưa kịp bắt lấy cái tay kia, thì hắn đã xuyên qua quần lót của cô, ấn vào âm đế nho nhỏ.

Đã bao nhiêu năm không có ai chạm qua địa phương mẫn cảm này, trong nháy mắt toàn thân cô trở nên phát run, da đầu tê dại, thân thể run rẩy mềm nhũn, không hề có khí lực tê liệt vào trong ngực của hắn, tình dục cứ như vậy làm cho đầu óc mê muội.

Ngón tay vây quanh môi âm hộ không ngừng cọ xát, nhận thấy được bên trong tiết ra dâm thủy, chậm rãi cắm vào bên trong, nhẹ nhàng tiến vào âm đạo ướt át, cảm giác bị siết chặt, ngón tay của hắn như bị dùng sức hút vào vậy.

Đàm Lam cương cứng lên, cũng có thể tưởng tượng được sau khi gậy thịt cắm vào, sẽ bị kẹp thoải mái cỡ nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận