Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sao lại về rồi? Hai người cãi nhau à?”

Vân Tô Tô kinh ngạc nhíu mày: “Mẹ, mẹ đang nói ai vậy?”

“Dĩ nhiên là bạn trai của con.”

“Con làm gì có bạn trai nào đâu!”

Cô chợt có dự cảm chẳng lành.

Nguyên Dịch kéo cô vào: “Bạn trai đương nhiên là Lam Đà rồi, lần trước ăn cơm ba với cậu ta đã nói chuyện rất nhiều, ba đã lên kế hoạch kết hôn cả rồi, ba còn chuẩn bị thiệp mời rồi cơ, hai con đã bàn nhau chuyện này chưa?”

Cô sững người tại chỗ, không biết tin tức này ba mẹ lấy từ đâu ra.

“Ba… ba nói chuyện với Lam Đà khi nào vậy? Con với anh ấy không phải quan hệ bạn trai, bạn gái đâu!”

Nguyên Dịch chợt hiểu ra: “Mẹ hiểu rồi, ý con là mối quan hệ giữa cặp vợ chồng chưa cưới ấy hả.”

“Không phải!”

“Mấy năm ở nước ngoài mà con học ở đâu cách nói chuyện mập mờ, không rõ ràng vậy hả? Mẹ không có ý trách con nhút nhát nhưng Lam Đà thực sự rất tốt. Không phải hồi cấp ba cậu ấy còn theo đuổi con sao? Ba mẹ đều tin tưởng cậu ấy, con yên tâm đi, chúng ta nhất định sẽ không đổi ý.”

Cô thực sự muốn khóc đến nơi, làm sao cô có thể nói với bọn họ rằng cô đã bị năm người bạo hành và cưỡng hiếp tập thể trong khoảng thời gian đen tối đó?

Vân Tô Tô rơm rớm nước mắt cúi đầu, sợ việc sáng sớm đã khiến gia đình cãi cọ, Trịnh Nghị chắc đã đoán được việc cô không dám kể chuyện bị cưỡng hiếp tập thể nên đã thả cô về nhà.

Chết tiệt, tất cả đều là một cái bẫy, mấy tên khốn kiếp kia!

Nguyên Dịch kéo vai cô đi vào: “Được rồi, đừng ngại nữa, mau tới ăn thử cơm trưa mẹ con vừa làm đi, mẹ không biết con về, nếu không đã mua thêm rau.”

“Mẹ, hôm nay mẹ không phải đi làm sao?”

“Mẹ cũng rất ngạc nhiên, đột nhiên được cho nghỉ phép hai ngày, đúng lúc con trở về nhà, thật trùng hợp mà.”

Vân Tô Tô nghiến răng nghiến lợi, đây nhất định là quỷ kế của Lam Đà, hắn ta từ sớm đã nắm quyền kiểm soát mọi việc, hơn nữa mẹ cô còn làm việc ở công ty của Lam Đà, hiển nhiên cô không thể chia tay hắn ta.

Nguyên Dịch vừa gắp thức ăn cho cô, vừa thở dài: “Hình như lâu lắm rồi mẹ con chúng ta mới cùng nhau ăn một bữa cơm như thế này. Bây giờ điều kiện nhà ta đã khá hơn, mẹ rốt cuộc cũng có thêm thời gian dành cho con.”

Sống mũi cô khẽ cay, Vân Tô Tô cảm thấy hơi khó chịu, cắn chặt đầu đũa.

Mẹ cô sẽ không bao giờ biết được cái giá mà cô phải trả để gia đình có thể sống tốt hơn, nếu Lam Đà đột nhiên đổi ý, hắn ta có thể đe dọa công việc của mẹ cô, nhưng hiển nhiên hắn ta không hề làm vậy, ngược lại, Lam Đà còn không ngừng bảo hộ cho gia đình cô.

“Nếu như Tô Tô thật sự kết hôn, mẹ thật lòng cũng không nỡ. Con nghĩ kỹ đi, mẹ con mình từ nhỏ đã sống xa nhau, mẹ biết con thiếu thốn tình thương và sự quan tâm chăm sóc. Nhưng mẹ có thể nhìn ra Lam Đà đối với con là hoàn toàn thật lòng. Nếu cậu ta có thể thay ba mẹ dành toàn bộ tình cảm cho con, ba mẹ sẽ rất hạnh phúc.”

Kết hôn là việc mà cô chưa bao giờ dám nghĩ đến, ngay cả khi bị bọn họ cưỡng hiếp tập thể một cách dã man, cô cũng chưa từng nghĩ đến việc kết hôn, thậm chí còn từng lên kế hoạch kết liễu cuộc đời mình trong im lặng.

Nhưng mẹ cô rất kỳ vọng Lam Đà có thể cưới cô, mẹ cô sẽ không để bất kỳ thứ gì phá vỡ mộng tưởng đẹp đẽ của mình.

Ngày hôm sau khi ba về nhà, ông đã bàn chuyện với cô về việc lựa chọn màu sắc trang trí cho tấm thiệp mời một cách rất hào hứng, thậm chí còn tìm cho cô rất nhiều mẫu hình để cô lựa chọn.

“Giờ con đã là một cô gái chuẩn bị kết hôn, chuyện trọng đại trong đời chỉ có một lần, ba nhất định sẽ chuẩn bị hôn lễ đàng hoàng cho con, con không cần lo lắng gì cả.”

Cuối cùng, vì cảm động trước sự thuyết phục của ba, cô nén dòng nước mắt, trở về phòng lấy điện thoại gọi cho bọn họ.

Trịnh Nghị kiên nhẫn lắng nghe từng câu mắng chửi tục tĩu của cô, đầu tiên là xin lỗi, sau đó là dỗ dành cô đừng nóng giận.

Cô càng thêm giận giữ, hét toáng lên: “Anh đã sớm dự đoán được, vì sao lại muốn tôi kết hôn với Lam Đà, sau đó các người cùng nhau cưỡng hiếp tôi? Quá đáng, thật quá đáng mà, tất cả các ngươi đều là đồ cầm thú.”

“Hừ, anh không phải người, cũng không cần em coi anh là người, nếu như em còn khóc nữa, anh liền đến đó đón em đi.”

Vân Tô Tô đã phát điên, cô sắp bị bức đến phát điên rồi.

Vân Tô Tô nhắm chặt mắt, dần nín khóc, tuy nhiên cô vẫn chưa hiểu rõ mọi việc.

“Trịnh Nghị, vì sao tôi phải kết hôn với Lam Đà?”

Vì sao không thể là Hứa Tân, Quý Đỗ, Đàm Lam hoặc là Trịnh Nghị.

“Bởi Lam Đà đủ khả năng để chăm sóc cha mẹ của em.”

Bên đầu dây truyền đến một nụ cười thật nhẹ nhàng: “Được rồi, ngày mai tôi sẽ quay về, chúng ta nói chuyện sau.”

Trịnh Nghị cúp máy, thất thần úp mặt xuống vô lăng, xe đang đỗ ngay dưới khu chung cư của cô, khi nghe thấy cô tức giận đến như thế, hắn không suy nghĩ gì mà phóng hết tốc lực lao tới đây.

Sau khi bình tĩnh lại, hắn khẽ hít hít mũi, xoa xoa đôi mắt đau nhức, khàn khàn giọng nói ra mong muốn cất giấu trong lòng.

“Tôi cũng muốn kết hôn với em mà…”

Vì sao không thể là tôi, mà là tên Lam Đà kia chứ, rốt cuộc Lam Đà mới là người chồng chính thức của cô.

Khó chịu làm sao khi nghĩ đến cảnh cô mặc váy cưới, sánh bước cùng người đàn ông khác trên lễ đường trước ánh mắt chúc phúc của mọi người, lòng hắn như chìm xuống đáy vực, đau đớn khôn cùng.

* * *

Đào Đằng bị đám đàn em bọn họ theo dõi, không biết trong công ty ai là bạn, ai là thù, mà đã hủy hết toàn bộ vé máy bay mà hắn nhờ Vân Tô Tô đã đặt hộ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận