Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô tức giận hất tay anh ra, Lam Đà đá hắn ta một cái: “Anh đi xuống đi! Để cô ấy nghỉ ngơi.”

Hứa Tân bất lực lật người xuống giường, mặc quần đùi vào.

Sau khi dỗ cô vào giấc ngủ, năm người bọn họ lại bàn bạc xem ngày mai sẽ đưa Vân Tô Tô về nhà ai.

Vân Tô Tô nói với bố mẹ rằng cô ấy kết hôn với Lam Đà, nhưng năm người bọn họ đều nói với bố mẹ của họ rằng đã kết hôn với Vân Tô Tô, bọn họ đều phải đưa cô ấy về nhà mình.

Bọn họ đang bàn chuyện thì trên phòng ngủ có tiếng rầm rõ to.

Cô lật người ngã trên mặt đất, phịch một tiếng, khàn giọng nức nở, đánh vào cánh tay Quý Đỗ, Quý Đỗ kéo cô vào lòng, cô mở to đôi mắt đỏ hoe, vùng vẫy thoát khỏi người hắn.

“Đồ xấu xa, em không muốn ngủ ở đây, em muốn về nhà, về nhà cơ mà.”

“Đừng náo loạn, tỉnh lại anh liền đưa em về nhà, được không?”

Cô đang khóc nức nở, hối hận vì đã gả cho bọn hắn, không ngừng náo loạn đòi ly hôn, Lam Đà bóp cần cổ trắng nõn, rũ mi cười xấu xa.

“Tô Tô muốn ăn cứng hay ăn mềm? Tổn thương đến nỗi dám nói chuyện ly hôn với bọn tôi. Em có tin bọn tôi lại làm tình khiến em không còn hơi sức mà nói nữa không?”

Còn dám đe dọa cô nữa, đồ khốn!

Cô giơ tay tát vào mặt hắn.

Với một cái tát thẳng tay, không gian dường như đóng băng trong giây lát.

Lam Đà bỗng nhiên nở nụ cười, không biết xấu hổ cúi đầu an ủi cô.

“Tô Tô bình tĩnh nào, vợ chồng tức giận với nhau là chuyện bình thường, đừng nóng giận hại thân, anh chỉ nói giỡn thôi mà.”

Vân Tô Tô nghiến răng nghiến lợi, kéo cổ tay mình về: “Còn dám uy hiếp em, em liền cho anh một bài học nhớ đời!”

Lam Đà tức giận nhưng không dám nói, cúi đầu cười hôn cô gái nhỏ một cái.

Tại hôn lễ, Thương Trình Âm và Nhưng Dữu cũng đến, bọn họ không ở lại trò chuyện nhiều, chỉ nghe nói, tuần sau bọn họ sẽ nhập cảnh đến vùng đất mới, bé cưng của hắn ta đã hoàn toàn khuất phục, chịu sự quản thúc mà không chút phản kháng, cũng không suy nghĩ đến việc bỏ chạy nữa.

Đây là điều mà Vân Tô Tô nhớ rõ nhất trong đám cưới của mình.

Trong vòng một ngày, Vân Tô Tô cùng bọn họ về năm nhà để gặp mặt ba mẹ chồng, mỗi lần cô đều phải đóng vai vợ của một người, kỹ năng diễn xuất vụng về của Tô Tô càng khiến cô thêm kiệt sức với lần ra mắt này.

Ngoại trừ Lam Đà với Vân Tô Tô là vợ chồng được pháp luật công nhận, những người khác đều chỉ dựng chuyện để nói riêng với gia đình mình, nhưng không ai biết bí mật này có thể giữ được bao lâu.

Bọn họ đang chọn một nơi cho tuần trăng mật, Vân Tô Tô muốn đến Moscow, nhưng không ai chịu lắng nghe cô.

Hứa Tân lấy ngón tay chọc chọc cằm của cô, giống như trêu đùa một con mèo con. “Tô Tô cùng bọn anh chơi một trò chơi, nếu thắng, bọn anh sẽ nghe lời em. Em muốn đi đâu thì đi, được không?”

“Anh muốn chơi trò gì?” Cô bất giác rụt đầu lại.

“Trò chơi giữa chủ tử và nô lệ. Em là nô lệ, chỉ cần em khiến tất cả bọn anh bắn tinh trong vòng hai giờ đồng hồ, em sẽ thắng.”

Mặc dù có thể thấy rằng mục đích của bọn họ chỉ là trò chơi tình ái với Vân Tô Tô, nhưng cô thực sự rất muốn đến Moscow.

“Chốt hai giờ nhé?”

“Đương nhiên.” Anh cười híp mắt, mang theo tia ác ý. “Vậy bây giờ bắt đầu đi.”

Hai chân cô mềm nhũn quỳ xuống, trong phòng ngủ hiện đang có năm người đàn ông vây lấy cô, cô nhìn từng người một cởi quần áo, trần truồng nhìn nhau chằm chằm.

Cô đến trước mặt Trịnh Nghị đầu tiên, hắn nhướng mày hỏi: “Em cảm thấy anh dễ xuất tinh hơn phải không?”

“Em chỉ cảm thấy anh cưng chiều em nhất, nhất định rất nhanh sẽ xuất ra.” Cô cười híp mắt, tràn đầy sủng nịch: “Phải không, chủ nhân.”

Dưới bụng Trịnh Nghị nóng như lửa đốt, cô cởi quần hắn ra, gậy thịt cương cứng không rời khỏi tầm mắt, cô cầm lấy thân cây nóng bỏng, vươn cái lưỡi nhỏ liếm quy đầu, giả vờ mê hoặc.

“Gậy thịt của chủ nhân thật thơm ngon, em muốn ăn tinh dịch của chủ nhân.”

Trịnh Nghị ôm đầu nhắm mắt lại: “Đừng nói nữa, em phục vụ cho tốt vào.”

Càng nói hắn càng muốn xuất tinh thật nhanh, nhưng Trịnh Nghị còn chưa kịp tận hưởng sự phục vụ của cô mà.

Đàm Lam ngồi xổm xuống, từ phía sau nhéo bầu ngực nhô cao, thấp giọng nói: “Tiểu nô lệ chỉ phục tùng một chủ nhân là không được rồi, những chủ nhân khác cũng đang chờ tiểu nô lệ này mà, em không lấy lòng anh nữa ư?”

Cô nhả gậy thịt trong miệng ra, nước miếng kéo dài thành sợi chỉ bạc, chỉ cảm thấy vô cùng oan ức: “Em còn đau miệng, lần trước miệng bị xước, bây giờ cũng chỉ có thể thỏa mãn một người mà thôi.”

“Hả? Vậy thì dùng hậu môn của em thỏa mãn anh đi.”

“Không muốn!”

Cô vội vàng nắm lấy tay hắn, ủy khuất nói: “Hậu môn của em không được tốt, chủ nhân, em có thể dùng tay được không, hoặc anh nhét gậy thịt vào âm đạo của em cũng được mà.”

Khả năng diễn xuất của cô càng ngày càng tốt.

Đàm Lam tháo kính, vứt sang một bên, vỗ vào mông cô một cái: “Quỳ xuống giường, ăn trọn gậy thịt phía sau, miệng thì nuốt lấy gậy thịt đằng trước đi.”

Vân Tô Tô cố ý lắc lư mông leo lên giường, lưng đè xuống, mông nhô cao, miệng há ra, Trịnh Nghị kéo tóc cô, hận không thể nhét quy đầu vào sâu bên trong.

Đàm Lam trêu chọc âm hộ của cô, khi cô say sưa với gậy thịt trong miệng, thứ mùi tanh tanh của một gậy thịt khác lại xông vào chóp mũi, khi mở mắt ra, Hứa Tân đang đứng ngay trước mặt cô.

“Miệng nhỏ ăn hai cái cũng không thành vấn đề, chảy nhiều nước bọt như thế, anh đến thưởng cho em một cái.”

Sau đó Vân Tô Tô nhận ra rằng nếu cô tiếp tục chơi đùa với bọn họ như thế này, không sớm thì muộn cô cũng bị làm cho đến chết như hôm trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận