Chương 229

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 229

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Lam tỏ vẻ thoải mái, còn nhìn thoáng qua khiêu khích.

Trịnh Nghị nắm chặt chìa khóa xe trong tay, cắn răng sau, thật sự từ trong kẽ răng nặn ra một chữ.

“Mẹ kiếp.”

* * *

Đứa bé đầu tiên sinh ra là con gái, vì thế bọn họ còn cao hứng một đoạn thời gian rất dài, bé gái lớn lên rất giống Tô Tô, hai má non nớt mềm mại, đôi môi chu lên lên thập phần đáng yêu.

Một năm sau cô lại mang thai, lần này là một bé trai, trong nhà bọn họ chuẩn bị hai gian phòng trẻ sơ sinh, bất quá bọn họ toàn đi qua phòng con gái, gian phòng bé trai kia thì không ai hỏi thăm.

Sinh con rất khó chịu, để điều trị tâm lý cho cô, không để cho cô bị trầm cảm sau khi sinh, Hứa Tân liền muốn đưa cô đi nghỉ phép, hỏi cô muốn đi đâu.

“Thụy Sĩ.”

“Không được.” Hắn trả lời, gần như trong nháy mắt hắn đã biết vì sao cô muốn đến đó.

“Sao lại keo kiệt như vậy? Tôi đi gặp anh trai tôi cũng không được? Sao anh keo kiệt như vậy!”

Hứa Tân quả quyết lắc đầu, “Dù sao không được chính là không được, đừng tưởng rằng lần nghỉ phép này chỉ có tôi với em, em có thể gạt tôi cùng em đi bất cứ nơi nào, nhưng tôi không muốn em gặp Đào Đằng.”

Vân Tô Tô bĩu môi, khoanh tay ngồi ở đầu giường, cúi đầu xuống, hít mũi, thanh âm cực kỳ đáng thương, “Không đi thì không đi, dù sao vô luận em muốn đi đâu, các anh cũng sẽ không đáp ứng, còn muốn nhốt em ở chỗ này.”

“…… Tôi.”

Hứa Tân cảm thấy tự trách sâu sắc, lo lắng tâm trạng cô sẽ không tốt, liền nghĩ biện pháp an ủi cô, “Nếu Quý Đỗ biết lại càng không đồng ý, chúng tôi đều sẽ tức giận.”

“Nhưng tôi cùng anh ấy chỉ là quan hệ anh trai em gái, các anh tức giận cái gì, chứng tỏ trong đầu các anh đều nghĩ mấy thứ ghê tởm xấu xa kia thôi!”

Cô cầm gối đập vào đầu hắn, Hứa Tân vội vàng dỗ cô, cuối cùng vẫn đặt vé máy bay đi

“Thụy Sĩ.”

Hắn giữ cổ cô, thấp giọng nói, “Đừng tưởng rằng ỷ vào tôi sủng em là có thể vô pháp vô thiên, chuyện này không được nói cho những người khác biết chưa!”

Cô nở nụ cười rạng rỡ, bĩu môi hôn lên mặt hắn một cái, “Biết ngay anh thương người ta nhất!”

Người ngày xưa đối xử tàn nhẫn với cô, bây giờ chỉ nhìn cô khóc thôi là lòng cũng khó chịu, chỉ muốn móc cả trái tim ra cho cô xem, cô chỉ cần làm nũng một chút, Hứa Tân cũng sẽ tước vũ khí đầu hàng.

Đào Đằng nghe nói cô muốn tới, buổi chiều máy bay mới hạ cánh, buổi sáng hắn đã kích động đi ra sân bay chờ.

Vừa xuống máy bay, Hứa Tân liền quàng khăn quàng cổ cho cô, “Thời tiết bên này lạnh hơn chỗ chúng ta, không được bị cảm, em đã nói với bọn họ, chúng ta đi Hawaii mà.”

Vân Tô Tô ghé vào lòng hắn cười, “Anh thật xấu xa.”

Hứa Tân ôm eo cô, cưng chiều cọ xát chóp mũi cô, “Em à, nếu bị phát hiện anh sẽ phải một tháng liền tục không thể chạm vào em đó.”

“Tô Tô!”

Người đàn ông quen thuộc từ xa chạy tới, vui mừng cười rạng rỡ vẫy tay với cô, trong đôi mắt xanh của hắn lộ ra vui vẻ, mái tóc dài vẫn xoăn tự nhiên, thập phần dịu dàng, cử chỉ nhấc chân đều tản ra lễ nghĩa thân sĩ, trong tay còn cầm một chiếc áo khoác lông cừu.

Hắn đi tới khoác áo lên người cô, “Em vừa mới sinh con xong, không được cảm lạnh, cẩn thận bên ngoài còn tuyết rơi, trên mặt đất còn có chút trơn.”

Hứa Tân bị xem nhẹ lên tiếng, “Vợ tôi, cậu quan tâm như vậy làm gì?”

Đào Đằng liếc hắn một cái, “Tôi là anh trai của Tô Tô, nếu dựa theo bối phận mà nói, cậu cũng nên gọi tôi một tiếng anh mới đúng.”

Hứa Tân tức giận cười, “Nếu Quý Đỗ ở đây, e rằng đã sớm đấm vào mặt cậu rồi.”

“Không phải là cậu ta không có ở đây sao? Cho dù cậu ta ở đây, cũng nên gọi tôi một tiếng anh chứ.”

Vân Tô Tô xen vào giữa hai người, “Được rồi a, không được ầm ĩ, muốn ầm ĩ thì hai người ở chỗ này ầm ĩ, tôi còn muốn đi gặp dì Đào”.

Bọn họ ngược lại rất ăn ý ngậm miệng lại, thời tiết Thụy Sĩ lúc này đang có tuyết lớn, tuyết đọng ven đường đã dày đến bắp chân của cô.

Đào Đằng muốn tới đỡ cô, Hứa Tân lại ôm ngang cô lên.

“Ài……”

Người đàn ông phía trước trừng mắt nhìn hắn: “Đây là việc mà người chồng nên làm, người anh trai này vẫn nên kiềm chế đi, không cần quan tâm cô ấy như vậy.”

Đào Đằng nén giận siết chặt nắm tay.

Vân Tô Tô vùi nửa khuôn mặt vào khăn quàng cổ màu vàng nhạt, khóe miệng lặng lẽ nhếch lên.

Cô đã lâu không gặp dì Đào, hai người trò chuyện rất vui vẻ, Đào Đằng lên lầu tìm đồ, lục tung tủ, từ trong góc tủ lấy ra một cái hộp, mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền.

Đào Đằng nở nụ cười, hưng phấn cầm lấy vòng cổ đứng dậy, lại không biết Hứa Tân đã đứng đằng sau từ lúc nào, làm hắn hoảng sợ.

“Cậu làm cái gì vậy!”

“Tôi mới là người nên hỏi cậu muốn làm gì đó?”

Hắn sải bước đi tới, dùng chân đạp lên cửa, từng bước tới gần Đào Đằng, cau mày thần sắc nghiêm túc, hai tay đút vào túi áo khoác màu đen, khí thế uy nghiêm.

“Đào Đằng, đừng tưởng rằng cậu có thân phận đặc thù thì có thể tiếp cận cô ấy, nhưng cậu cũng chỉ là anh trai của cô ấy mà thôi, không có quan hệ nào khác có thể phát triển, bớt động tâm tư lệch lạc đi.”

Hắn nắm chặt dây chuyền trong tay, nửa người dựa vào trên bàn sách, “Tôi cũng không nói, tôi muốn phát triển quan hệ gì với cô ấy a, chúng tôi là anh em thuần khiết như vậy, như thế nào đến trong miệng cậu liền trở nên xấu xa như vậy rồi?”

“Có xấu xa hay không hẳn là trong lòng cậu rõ ràng nhất đi?”

“Tôi đoán xem, đây hẳn là quà tặng cho cô ấy, chồng cô ấy còn đang ở trước mặt, trước mặt tôi tặng quà cho cô ấy, không tốt lắm đâu.”

Đào Đằng lạnh lùng vỗ vỗ bả vai hắn, “Vừa rồi cậu nói, chúng tôi là anh em, anh em tặng quà thì làm sao?”

Những lời này thành công làm cho mặt hắn đen đi vài phần.

Dì Đào đi làm bánh quy, Vân Tô Tô cầm ca cao nóng ngồi ở trên sô pha thổi uống, hơi nước làm mặt của cô bị hấp đến đỏ bừng, lúc ngẩng đầu lên nhìn hắn, hình ảnh này đáng yêu không chịu được.

Đào Đằng nhìn qua chỗ khác, hít sâu một hơi, từ trên lầu đi xuống.

“Tô Tô, anh có thứ muốn cho em.”

“Thứ gì vậy?”

Hắn đưa một sợi dây chuyền trong tay cho cô, “Nặc, còn nhớ mấy năm trước, vào sinh nhật em anh tặng em không? Em nói đi trên đường bị người ta trộm, đây cũng là phiên bản giới hạn giống như vậy, anh mua về vẫn để trong ngăn kéo, không tìm được cơ hội cho em.”

Vân Tô Tô nhìn sợi dây chuyền bươm bướm màu bạc, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.

Cô nhớ rõ sợi dây chuyền này, lúc bị người ta lấy trộm còn rất đau lòng, lần trước đến phòng ngủ Quý Đỗ giúp hắn tìm văn kiện, đã phát hiện ra sợi dây chuyền này trong két sắt của hắn.

Lần đó người trộm vòng cổ của cô, chính là hắn, người lén lút đưa thẻ ngân hàng cho cô cũng là hắn, người viết thư quấy rối vẫn là hắn.

Nhớ tới một ít chuyện cũ vui vẻ, cô không khỏi nở nụ cười.

Đào Đằng cũng nở nụ cười, “Tôi tặng quà cho em, em vui vẻ như vậy sao?”

Vân Tô Tô lắc đầu, “Sợi dây chuyền này em không thể nhận, em đã tìm được sợi dây chuyền lần trước rồi, nếu lại mang sợi dây chuyền này về, anh ấy sẽ ghen.”

“Ai?”

“Bọn họ, đều biết.”

Đào Đằng rũ mắt, lông mi dày khẽ chớp, ngữ khí thất vọng, “Như vậy à.”

“Vậy, quên đi, để tránh gia đình em không hòa thuận, anh sẽ không tiễn em.”

“Ha ha, Đào ca ca thật thú vị, chúng ta chỉ là anh em mà thôi.”

Hắn cười gật đầu, “Đúng vậy, chỉ là anh em.”

Cảnh sắc bên ngoài cửa sổ sát đất của phòng khách nhìn một cái không sót gì, bên ngoài nổi lên tuyết lớn, cô kinh hô một tiếng, ôm Khả Khả trong tay chạy tới, ánh mắt đều tỏa sáng ra không ít.

“Tuyết này, thật lớn, nhìn cho kỹ.”

Ở chỗ này một tuần, cơ hồ mỗi ngày đều có tuyết, khiến cho cô cũng không thể ra ngoài, chỉ có thể ở nhà, dán người vào lò sưởi sưởi ấm, cô muốn đến trường đại học cũ của mình nhìn một cái, lại bị Hứa Tân phản đối.

Hắn sợ cô bị cảm lạnh, liền quấn cô như một con gấu bông.

Vào ngày thứ tám, tuyết cuối cùng cũng ngừng rơi, cô cho rằng rốt cuộc có thể đi ra ngoài, liền kích động mặc áo khoác vào.

Chuông cửa vang lên, cô chạy tới mở cửa liền nhìn thấy bốn người trước mặt, ngạc nhiên mở to hai mắt.

“Các anh sao lại tới đây?”

Lam Đà lộ ra nụ cười dối trá nhìn cô: “Xem ra em ở chỗ này chơi rất vui, có phải đã quên chúng tôi luôn rồi không?”

“Ai nói vậy? Các cậu đi Hawaii cơ mà? “Quý Đỗ cười lạnh.

Hứa Tân kích động từ trong phòng ngủ đi ra, nhìn thấy trận thế trước cửa lớn, liền thốt ra lời thô tục, “Ai mách lẻo vậy hả?”

Đào Đằng nghe được động tĩnh cũng từ trong phòng ngủ đi ra, bọn họ lục tục đi vào từ cửa chính, Lam Đà ôm lấy Vân Tô Tô ngồi ở trên sô pha, Đào Đằng khiếp sợ lui về phía sau một bước, “Không phải tôi nói.”

Quý Đỗ lấy di động ra, khụ một tiếng, “Nào, để tôi đọc cho các cậu nghe bài đăng trên mạng của Đào Đằng mười lăm tiếng trước: Em gái từ chối dây chuyền tôi tặng, khổ sở suốt một tuần.”

Hắn siết chặt di động phát ra tiếng vang, cắn răng mở miệng, “Cậu còn dám tặng vòng cổ cho cô ấy?”

Đào Đằng xấu hổ đỏ mặt, “Tôi con mẹ nó rõ ràng cài đặt chế độ chỉ mình tôi có thể thấy được thôi mà!”

Vân Tô Tô la hét, “Không phải là tôi sợ hai người ghen nên đều cự tuyệt sao? Sao lại còn như vậy, thả người ta xuống.”

Lam Đà dùng sức vỗ mông cô một cái, “Dám giấu chúng tôi tới gặp cậu ta, về nhà tôi phải phạt em mới được!”

Trịnh Nghị đi tới bóp cằm của cô, sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt giống như muốn ăn thịt người.

Cô nhếch miệng, làm nũng ô ô nói, “Tôi sai rồi.”

Đôi mắt hoa đào của hắn chậm rãi cong lên, làm cho cô cảm giác được một trận không ổn.

“Kiều thê bất trung, về nhà cần phải quỳ trên mặt đất mà suy nghĩ.”

Cô chu cái miệng nhỏ nhắn, khuôn mặt mềm mại bị hắn bóp rồi dùng sức hôn cô.

“Ô……”

Không thể không nói rằng, hình phạt này cô có chút thích.

========HẾT=========

Bình luận (0)

Để lại bình luận