Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi tay nắm chặt lấy quần áo hắn, đầu cúi thấp tư thái hèn mọn quỳ trên mặt đất “Chính là con của anh, lúc ở tầng hầm ngầm anh ngày đêm muốn tôi mới có đứa bé này, là sự thật, anh nhất định phải tin tưởng tôi.”

Khuôn mặt bị đánh sưng thâm tím, đầu tóc bị hắn kéo đến hỗn độn, nước mắt còn vương trên khóe mắt, ở khóe miệng có nước bọt chảy ra, thần trí căng thẳng muốn phát điên, cô giờ phút này càng giống như bệnh nhân tâm thần hơn là hắn.

Nam nhân nở nụ cười, sát khí nổi lên.

“Nếu cô còn dám nói dối, tôi liền đem chân của cô đánh gãy, xem cô còn có thể đi ra ngoài tìm đàn ông nữa không?”

Dứt lời, hắn híp mắt, lầm bầm lầu bầu: “Đúng vậy, tôi lại không nghĩ tới, đem chân của cô đánh gãy thì tốt rồi.”

“Tên điên này!” Hoa Cẩn trừng hắn gào rống, nghiêng ngã lảo đảo muốn từ dưới mặt đất đứng lên, thẳng lưng đứng đó, đem chày cán bột giơ lên cao quơ quơ giữa không trung, điên cuồng hét

“Tên điên! Anh điên rồi!”

“Cứu em! Khánh Liêu mau tới cứu em!”

Hắn nâng cây côn lên, đầu tiên là dừng trên cẳng chân của cô dùng sức nện xuống, ngay sau đó lại nâng lên, lần này là cẳng chân bên trái cuối cùng là đùi.

“A”

“A đau quá, đau quá!!”

Da thịt bị gậy gỗ lạnh lẽo từng cái đánh vào, máu ứ động dần sung huyết, dây thần kinh dưới da vì đau đớn mà co rút từng cơn, cô bò trên mặt đất, bất chấp tất cả khóc lóc thảm thiết.

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa lúc này phá tan mọi động tĩnh.

Ngoài cửa truyền đến giọng nói nghiêm túc.

“Cảnh sát đây! Làm phiền mở cửa ra!”

Hoa Cẩn vui mừng nước mắt nước mũi tèm lem, nam nhân sau lưng phát ra vài tiếng cười nhẹ, làm cô cảm thấy bất an.

Cửa lại lần nữa bị người ta dùng sức gõ vang, bên ngoài đứng bốn người cảnh sát, đôi vợ chồng hàng xóm ở đối diện lo lắng muốn nhìn vào bên trong, âm thanh ẩu đả đã biến mất.

“Vừa rồi chúng tôi nghe thấy bên trong có tiếng đánh người, nói là muốn đánh chết người cùng đứa bé trong bụng, còn mắng chửi rất nặng.”

Cảnh sát gật đầu: “Có khả năng là bạo lực gia đình.”

Bọn họ đang muốn dùng biện pháp mạnh để mở cửa, ngay lúc này cửa bên trong lại mở ra.

Cách một tấm lưới sắt phòng trộm, một người phụ nữ mang khẩu tranh khẩn trương nắm chặt tay trước ngực, chỉ run rẩy mở ra một khe cửa nhỏ.

“Xin chào, chúng tôi là cảnh sát nơi này, nhận được tin báo có người bị đánh ở đây, xin hỏi cô có cần giúp đỡ gì không?”

Cảnh sát đưa ra giấy chứng nhận.

Hoa Cẩn nhìn thoáng qua đôi vợ chồng ở đối diện, run run lắc đầu, giọng nói suy yếu không có tinh thần: “Không cần, cảm ơn.”

“Nếu không tiện nói ở đây, có thể cho chúng tôi vào nhà trước, chúng tôi cần phải đảm bảo an toàn cho mọi người dân.”

“Tôi không có việc gì.”

Mấy người cảnh sát đều cảm thấy nghi hoặc.

“Cô hiện tại có cái gì không tiện nói ra sao?”

“Xin hỏi trong nhà có bao nhiêu người ở?”

Cô không rên một tiếng, cúi đầu chỉ nói lời cảm ơn: “Thật sự không cần giúp đỡ gì cả.”

Nói xong, đôi tay nắm lấy then cửa, lần nữa đóng cửa lại.

Đôi vợ chồng đối diện kinh ngạc.

“Bên trong thật sự có tiếng đánh người, đồng chí cảnh sát các người mặc kệ thật sao?”

“Cái này cần phải được chủ nhà đồng ý, chúng tôi cũng thật khó xử.”

Cửa đóng lại, trên trán Hoa Cẩn mồ hôi không ngừng rơi xuống, theo thái dương đọng lại ở bên tai.

Tịch Khánh Liêu cúi đầu đứng ở phía sau cô, một bên vách tường che giấu thân mình.

“Đi rồi sao…”

Cây dao kề sát bên hông mới chậm rãi lấy ra.

Cô bị hắn đánh hai cánh tay cùng cẳng chân tất cả đều là vết máu ứ đọng bầm tím, nhịn đau nấu cơm, uỷ khuất không chịu nổi, nước mắt một giọt lại một giọt không ngừng rơi.

Tịch Khánh Liêu ngồi ở trên sô pha xem di động của cô, ngữ khí thản nhiên nói:

“Xem ra hẳn là phải đem cô quay trở lại tầng hầm.”

Cái muỗng trong tay Hoa Cẩn rớt vào trong nồi, phát ra tiếng vang khi va chạm.

“Làm như vậy sẽ không có ai nghe thấy tiếng khi cô bị đánh, muốn chơi chết cô như thế nào đều được.”

Hoa Cẩn hoảng sợ nghe lời hắn nói.

Nhưng cô biết, nếu tranh luận cùng hắn, nam nhân này nhất định sẽ ném xuống điện thoại trong tay, xông lên túm lấy tóc cô nện xuống mặt tủ phía dưới, không thì đem mặt cô nhấn vào trong nước.

“Cơm làm xong chưa!” Hắn trừng mắt gào thét.

“Xong ngay, xong ngay đây!” Hoa Cẩn đem mì sợi mua ở siêu thị, toàn bộ thả vào trong nồi, dùng đũa quấy lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận