Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mùi hương sữa tắm thoang thoảng, nháy mắt lan vào tận xoang mũi trống trải.

Hắn nhẹ nhàng đem chất lỏng xoa ở trên ngực, nhưng lại không dám đụng vào viên hồng nhạt đứng thẳng phía trước, sừng sững ở tuyết sơn phía trên là một đoá hoa mai, phá lệ loá mắt.

Hắn nuốt nước miếng thanh âm thập phần rõ ràng.

“Cẩn Cẩn, tôi có thể chứ?”

Bàn tay to rộng dừng lại ở trên bụng, run rẩy nhích dần xuống dưới hạ thân không có lông tóc. Âm đạo bên trong bị chất lỏng tanh tưởi làm bẩn.

Hoa Cẩn nghiêng đầu dựa vào bờ vai của hắn, bị băng dính buộc chặt đã lâu môi hơi hơi run rẩy.

“Khánh Liêu.”

“Tôi đây.”

“Anh đối với em như nào, em cũng sẽ không phản kháng.”

Hắn sững sờ, ngón tay tạm dừng tại chỗ.

Đem mặt tựa vào đầu vai bạch ngọc của cô, ngay sau đó ngón tay di chuyển xuống, ngang qua đậu đỏ sưng tấy, linh hoạt giống rắn nhỏ một đường chui vào sâu trong huyệt động.

Lửa nóng dưới bụng hừng hực thiêu đốt, ngọn lửa không ngừng bùng lên từng cơn cháy đến bỏng rát.

Đầu ngón tay nhịp nhàng ra vào, muốn đem nước tiểu bên trong lấy ra ngoài, đem ngón tay dính chút sữa tắm lại lần nữa thuận lợi cắm đi vào.

Vài lần thọc vào rút ra còn lẫn cả tơ máu sợ sẽ làm cô đau, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Chúng ta ngày mai đi kiểm tra.”

Rửa sạch xong thân thể ôm cô đến phòng ngủ, dùng chăn bọc lại cơ thể trần truồng, Tịch Khánh Liêu dùng nhiệt độ thân thể mình sưởi ấm cho cô.

Ấm áp làm mí mắt mệt mỏi của cô rất nhanh híp lại, cơn buồn ngủ đánh úp, Hoa Cẩn cảm giác cánh môi mình không ngừng bị hắn mổ nhẹ, phát ra tiếng chút chít như chim kêu.

Như vậy mà hôn làm cô có chút tê dại, cái tay trong chăn không ngừng hoạt động trên thân thể bóng loáng, mặc dù hiện tại mặt chính mình xấu đến không nỡ nhìn, nhưng hắn lại không có chút gì ghét bỏ.

Chậm rãi nâng lên mí mắt, đôi mắt tiều tụy nhìn thẳng hắn.

“Cẩn……”

“Anh muốn cùng em làm tình sao?”

Hắn đồng tử co rút khiếp sợ.

Ngay sau đó chậm rãi rút tay về, giống như đứa bé làm sai việc.

“Xin lỗi em, là do tôi không kìm chế được, xin lỗi Cẩn Cẩn, tôi sẽ không chạm vào em nữa.”

“Em không có ý trách anh.”

“Ngủ đi, đừng nói gì nữa!”

Cô là lo lắng đứa con trong bụng nhưng nếu hắn muốn, cô vẫn sẵn lòng dùng miệng giúp hắn.

Đi khám sản khoa vẫn là nữ bác sĩ trung niên lần trước, sau khi làm xong siêu âm, nét mặt trở nên ngưng trọng.

“Sao lại so với tình huống lần trước còn nghiêm trọng hơn?”

Hoa Cẩn tự trách cúi đầu xuống, vuốt ve bụng.

“Gần đây có xảy ra quan hệ sao?”

Cô gật đầu, bác sĩ thở dài lời nói thấm thía “Ba tháng này tận lực không cùng phòng, hiện tại cho cô lời khuyên duy nhất là đem đứa bé này phá bỏ, dấu hiệu sự sống so với lần trước còn mỏng manh hơn.”

“Không còn biện pháp khác sao?”

“Tôi đã dặn dò cô nhiều như vậy mà cô không nghe, bây giờ đứa bé gặp nguy hiểm cô mới chịu nghe thì còn có ích gì nữa đâu?”

Tịch Khánh Liêu ở ngoài cửa cầm áo khoác cho cô, chờ đợi người đi ra, Hoa Cẩn không muốn hắn cảm thấy có lỗi nên không cho hắn đi vào cùng.

Đến khi nhìn cô như người mất hồn từ bên trong bước ra, hắn lúc này mới càng thêm áy náy.

“Bác sĩ nói như thế nào?” Hắn đem áo khoác đấp ở đầu vai cô.

“Bác sĩ khuyên nên đem đứa bé phá bỏ.”

Tay hắn dừng lại.

“Nếu lần kiểm tra sau mà dấu hiệu sinh mệnh vẫn yếu như vậy, rất có khả năng sẽ trở thành cái thai chết.”

“Làm sao lại……”

“Em cũng cảm thấy sẽ không!” Hoa Cẩn ngẩng đầu, lúc này mới nhìn thấy cô đã lệ rơi đầy mặt, từng giọt lăn dài xuống hai bên má “Rõ ràng vẫn đang tốt đẹp ở trong bụng mà! Ô, ô, em không muốn mất đi con, Khánh Liêu, em không muốn.”

Tịch Khánh Liêu ôm cô vào lòng, vuốt ve sợi tóc mềm mại, lồng ngực phát ra tiếng tim đập run rẩy.

“Nhất định còn có biện pháp khác.”

Vết thương trên người ảnh hưởng đến việc đi lại, Hoa Cẩn bất đắc dĩ phải ở trong nhà, cô không dám ra cửa, sợ hãi đụng phải hàng xóm, thanh âm bị đánh hôm trước chỉ sợ trên dưới nơi đây đều đã nghe thấy.

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, lo lắng doạ người khác, Hoa Cẩn mang khẩu trang vào, mở cửa phát hiện là bé gái đã gặp qua trước đó, chính là cô bé buổi tối đứng dưới đèn đường.

“Chào em.” Hoa Cẩn khó khăn khom lưng cùng bé nói chuyện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận