Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ôi trời!” Cô nàng kinh ngạc lấy tay che kín miệng.

——-

Hoa Cẩn tìm được học sinh tên Lưu Hạo kia.

“Thời điểm biểu diễn tiết mục, em ở trên sân thể dục nhìn thấy giáo sư A Khanh, lúc ấy thầy tháo mũ xuống, cho nên em mới liếc mắt một cái liền nhận ra, thầy ấy ngồi ở dãy cuối trong khán phòng.”

“Vậy em có nhớ rõ lúc ấy trên sân khấu đang biểu diễn tiết mục gì không?”

Hắn ôm cánh tay, ngón tay chống cằm, cúi đầu nghiêm túc nhớ lại.

“Em còn nhớ, là sau khi tiết mục nhóm Đinh Tử Trạc kết thúc, em cùng bạn chuẩn bị rời đi, lúc đứng dậy thì phát hiện ra thầy ấy.”

“Do lúc đó em không dám chắc có phải là thầy hay không nên cũng không có tiến lên chào hỏi.”

Hoa Cẩn hô hấp lập tức ngây dại.

Không có sai.

Lúc cô đang muốn tìm Khánh Liêu, từng ở trong đám người nhìn thoáng qua hắn, khi đó đúng là sau khi tiết mục của Đinh Tử Trạc kết thúc, thời gian vừa vặn giống nhau.

Quả nhiên không phải là cô nhìn lầm, chính là hắn thật sự đã trở lại, là sự thật.

“Hoa Cẩn lão sư?”

Cô thất hồn lạc phách quay đầu, đi tới cuối hành lang.

Cô nghĩ không ra, vì cái gì, trước khi rời đi hắn có từng nói sẽ không bao giờ trở lại nữa, là bởi vì còn tình cảm với nơi này sao, cho nên mới đến xem tiết mục biểu diễn.

Trong lòng càng thêm nghi hoặc mà không có đáp án, cô đứng ở cửa thang lầu, chân tay luống cuống.

Lễ hội văn hóa đã trôi qua hai tuần, hắn chắc đã sớm rời đi.

Vì cái gì.

Nếu là sớm một chút biết thì tốt rồi.

Hoa Cẩn bưng kín mặt, trong lòng không khỏi có cảm giác mất mát, sợi tóc từ bên tai trượt xuống.

Một hồi tiếng chuông di động vang lên, đem cô từ dưới vực thẩm kéo về.

Nhìn thấy là Tịch Khánh Liêu gọi tới, cô tinh thần sa sút mà tiếp.

“Chị, chị dâu!” Bên kia tiếng nói không phải của Tịch Khánh Liêu vang lên.

“Là, Tịch ca ở trong công trường đánh nhau, làm phiền chị có thể tới đây một chuyến được không, em ngăn anh ấy không đươc.”

Tính tình Khánh Liêu vốn dĩ hiền lành làm sau có thể cùng người ta đánh nhau, nhất định là có người chọc giận hắn, bằng vào tính tình hiện tại, khẳng định đánh không lại người ta.

“Tôi sẽ đến ngay.”

Treo điện thoại, cô nhanh chóng chạy ra ngoài cửa trường, đón ngay một chiếc taxi.

Tới nơi cô mới biết, Khánh Lưu vẫn luôn điềm tĩnh, đã bị một cái nhân cách khác thay thế.

Cô đứng tại bãi đổ xe, cách cánh cửa sắt, nhìn đến đất trống bên trong. Hắn đang đè một nam nhân cao lớn xuống đất, một quyền rồi lại một quyền, vung đến trên mặt tên kia.

Tuy khoảng cách xa nơi cô đứng, nhưng cũng có thể tưởng tượng được trên gương mặt kia biểu tình có bao nhiêu hung ác, tàn nhẫn.

Bên cạnh còn có một người đang không ngừng kêu to muốn ngăn bọn họ lại, đây hẳn là người vừa rồi gọi điện thoại cho cô.

Tịch Khánh Liêu bỗng nhiên từ trên người nam nhân đứng lên, xoay người đi nhặt cây côn sắt bị ném ở cách đó không xa.

“Tịch ca!” Người nọ phá lệ rống to “Anh sẽ đánh chết hắn đấy, dừng lại đi! Anh đây là muốn giết người!”

Trong nháy mắt Hoa Cẩn nghĩ, muốn cho hắn bởi vì tội danh giết người mà ngồi tù, thậm chí là tử hình.

Nhưng chuyện như vậy không có khả năng sẽ xảy ra.

Tịch gia, Tịch tổ, sẽ đem hắn hoàn hảo không tổn hao gì bảo lãnh hắn ra ngoài.

“Tịch Khánh Liêu!” Cô bắt lấy cửa sắt, hướng hắn thét chói tai.

Nam nhân đang chuẩn bị dùng côn sắt đánh xuống nháy mắt động tác đình chỉ, cứng đờ quay đầu nhìn lại.

Trình Trát kích động đến muốn khóc, nhanh chống đi lên đoạt lấy côn sắt trong tay hắn, người bị đánh nằm trên mặt đất phun ra một ngụm máu, nghiêng đầu hơi thở dần trở nên thoi thóp.

Từ bên ngoài cửa sắt một nhóm người tiến vào, cầm đầu là người mang nón bảo hộ màu trắng, một đám tây trang giày da đi theo phía sau, chỉ vào bọn họ rống to.

“Đang làm cái gì vậy! Tất cả đều tách ra cho tôi! Báo cảnh sát ngay!”

Tính cách Tịch Khánh Liêu, chính là bộ dáng không màn thế sự, hắn sẽ không vô duyên vô cớ gây sự với người khác, huống chi đây còn là cảnh sát.

Ở tại địa phương này, hắn không có thân phận, không thể để bại lộ tung tích.

Cửa sắt vừa mở, Tịch Khánh Liêu lao ra ngoài, đồng thời Hoa Cẩn cũng bắt được cánh tay hắn hướng tới đại lộ mà chạy, trước khi cảnh sát tới, bọn họ phải trốn đi thật xa.

Tịch Khánh Liêu ngăn không được lửa giận, cô chạy tới mang cơn gió, cơn giận đã biến mất không còn một mảnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận