Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

——-

Hai ngày sau vết thương ở chân cũng tốt hơn, cô tiếp tục đến trường làm việc. Lúc cô giáo Cao Yên đưa trà trái cây cho cô, có nói một chút, Đinh Tử Trạc tạm thời nghỉ học, cũng không rõ khi nào sẽ trở lại.

Kể từ ngày hôm đó, Hoa Cẩn đã lâu rồi không gặp cậu ta, nhưng thật ra Khánh Liêu có ý muốn tìm.

“Ly trà trái cây mật ong này của cô giáo Hoa, uống ngon lắm!”

“Cảm ơn.”

Cô cắm ống hút giấy vào, nhấp một ngụm, vị ngọt nhàn nhạt, có vị chua của chanh, giống với hương vị mà lần trước Đinh Tử Trạc mang đến cho cô, nó cũng không có gì quá đặc biệt đối với cô.

“Thế nào, uống ngon chứ? Có phải cái chứng khó lựa chọn đã biến mất rồi không?”

Cô dùng sức gật đầu “Chà, uống ngon lắm!”

Sau khi tan sở, Hoa Cẩn đi một chuyến đến cửa hàng di động, dùng số tiền tiết kiệm không nhiều lắm của mình mua cho hắn một cái điện thoại mới.

Trên đường trở về, cô ở bên ngoài một cửa hàng quần áo nam, nhìn không chớp mắt.

Bộ vest màu đen mặc ở trên người người mẫu, dáng người hắn cùng với người mẫu tỉ lệ không mấy khác biệt, đường may tinh tế, chân quần tây sắc bén, một đường thẳng buông thõng xuống, thích hợp với những người có đôi chân dài.

Bộ quần áo trên có kết cấu dày nặng, cà vạt màu đỏ tương phản rõ rệt, hàng cúc bạc trên cổ tay làm cô có chút động lòng, môi hồng khẽ mấp máy, cổ họng nuốt khan.

Bước chân không tự chủ mà đi đến, đẩy cánh cửa pha lê nặng nề ra.

“Hoan nghênh quý khách…..”

Chờ đến lúc cô đi ra, trên tay là một cái túi lớn đựng quần áo tây trang, đi về nhà.

Đến tối, hắn nhận được bộ tây trang kia, từ bên trong hộp lấy ra, liền lộ ra nụ cười khổ.

“Cẩn Cẩn, không phải tôi đã nói em hãy mua thứ mình thích sao? Hơn nữa, công việc của tôi cũng không thích hợp để mặc loại quần áo này.”

“Xin lỗi anh!” Hoa Cẩn áy náy gãi gãi tóc “Là em nhất thời xúc động, cảm thấy anh mặc vào nhất định sẽ rất đẹp, hay là em mang đi trả lại.”

“Tôi xác thực là không hợp mặc cái này.”

“Vậy, vậy để em mang đi trả lại, anh đừng tức giận.” Cô tự nhiên lại xúc động mà đi tiêu tiền như vậy, giờ nghĩ lại đúng thật là khó chấp nhận được.

“Không sao Cẩn Cẩn, tôi không có tức giận.”

“Đúng rồi, em còn mua cho anh điện thoại mới.” Cô xoay người cầm lấy trong túi đồ, Tịch Khánh Liêu dở khóc dở cười.

“Còn em, có mua cái gì cho mình chưa?”

“Em không thiếu gì hết, nếu không có điện thoại, làm sao em liên lạc với anh được.”

“Cảm ơn Cẩn Cẩn, tôi đi nấu cơm trước.”

“Di động…..” Cô mới vừa lấy ra, hắn đã đứng dậy đi tới phòng bếp, Hoa Cẩn cầm chặt cái hộp, có chút không biết làm sao.

Có thể khẳng định hắn là đang không vui, bởi vì cô mua tây trang sao? Hay là do di động.

Hoa Cẩn quyết định vẫn là nên trả lại quần áo.

Sáng hôm sau, cô mới vừa thức dậy đã thấy nam nhân đáng lí ra nên nằm bên cạnh giờ lại đang đang ngồi ở cuối giường, trong tay là hộp tây trang cô mua.

“Khánh Liêu?”

Cô cho rằng hắn thích, còn chưa kịp vui sướng, cô đã thấy hắn quay đầu lại, ánh bình minh màu cam sớm mai phản chiếu lên khuôn mặt cương ngạnh của hắn, đôi mắt sắc bén mang theo nồng đậm sát ý, giọng điệu kéo dài, thong thả ‘A’ một tiếng.

Hiển nhiên, vẻ mặt của hắn không mang theo nửa phần ý cười.

Sao có thể!

Hoa Cẩn sợ tới mức vội vàng co người lại, sao đột nhiên lại xuất hiện một nhân cách khác.

“Hội thảo lần này, có một trường hợp đặc biệt mà tôi muốn chia sẻ với các vị giáo sư ở đây, đồng thời cũng muốn thỉnh giáo ý kiến của các vị.”

Hoắc Cảnh Tư lấy ra tài liệu đã chuẩn bị sẵn phân phát cho mười vị giáo sư, ngồi xuống vị trí bên trên rút ra một tờ giấy, đặt ở dưới máy chiếu, liền hiển thị trên màn hình.

“Nói về một người đàn ông khoảng 27 tuổi, có nhân cách phân liệt, cụ thể là hai nhân cách khác nhau, hơn nữa mỗi cái tính cách đều có đặc trưng riêng. Một người thì tính tình dịu dàng, còn một cái khác tuy rằng tôi chưa có gặp qua. Nhưng cũng đã nghe vợ của người này kể lại, nhân cách này là người rất bạo lực, thủ đoạn tàn nhẫn, sẽ đánh đập và lạm dụng tình dục cô ấy.”

Các vị giáo sư sắc mặt kinh ngạc, họ tỏ vẻ hứng thú. Nói về chứng nhân cách phân liệt, căn bệnh này ở khoa tâm thần cũng không quá phổ biến, thậm chí cũng chỉ là từng nghe nói tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận