Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đến uống nước tiểu cũng không nên hồn, đúng là đồ phế vật!”

Hoa Cẩn bị hắn túm tóc giật ngược ra sau, cô ho sặc sụa.

“Làm sai mà còn không biết xin lỗi à?”

“Xin lỗi.”

“Nói to lên!” Hắn rống.

“Xin lỗi!”

“Đã làm sai mà còn giả bộ đáng thương!”

Hoa Cẩn sốt mãi không giảm, uống ba gói hạ sốt mà cả người vẫn nóng bừng bừng.

Tịch Khánh Liêu tức giận đạp vào thành giường mắng chửi: “Đồ phế vật! Chỉ biết gây rắc rối cho ông đây! Sao không sốt chết luôn đi cơ chứ!”

Đầu cô đau như muốn nứt ra, trong mắt ngoài sự cầu xin thì không còn gì khác, cả gương mặt bị hắn đánh đến sưng lên.

“Mẹ kiếp!”

Tịch Khánh Liêu tức giận, xoay người đi ra ngoài tầng hầm.

Một lúc sau hắn quay lại, cầm theo một ống kim tiêm. Hắn vạch tay cô ra, tùy tiện tìm một vạch máu rồi tiêm cho cô.

Hoa Cẩn nhìn động tác của hắn thì cả người như muốn nổ tung, thậm chí còn không cảm nhận được đau đớn, không biết có phải hắn thực sự muốn giết cô không.

Đó là thuốc hạ sốt.

Hắn không có tiền nên đi cướp của một phòng khám gần đó, còn uy hiếp bác sĩ dạy hắn tiêm như thế nào.

Tiêm thuốc xong, Tịch Khánh Liêu ngồi dưới đất, lẳng lặng chờ đợi phản ứng của cô.

Hắn nghiến răng, cúi đầu đưa ngón tay lên miệng, yên lặng cầu nguyện đừng để cho Hoa Cẩn gặp phải chuyện không may. Hắn không muốn cô chết, cho dù là cô bị chính tay hắn dằn vặt đến chết đi sống lại nhưng hắn không hề muốn cô chết.

Chính tay hắn biến cô thành như thế này, vậy mà còn giả bộ cầu nguyện, nói thế nào cũng thấy vô cùng buồn cười. Nhưng chỉ cần cô không chết thì hắn vẫn còn có thể tiếp tục hành hạ cô!

Đúng vậy!

Tịch Khánh Liêu vô thức cắn ngón tay.

Nửa tiếng sau, hơi thở của Hoa Cẩn ổn định đi không ít, không còn thở dốc như vừa rồi nữa.

Tịch Khánh Liêu đứng dậy kiểm tra nhiệt độ trên trán cô, quả nhiên đã giảm xuống một chút. Hắn thở phào một hơi, cả người thả lỏng, đến cả bả vai cũng mềm nhũn ra.

Hắn đã tra tấn cô dưới tầng hầm này tròn hai tháng.

Vỏ hộp cơm và chai nước rỗng chất đầy một khóc, Hoa Cẩn lúc này đã thần trí mơ hồ, nhưng vẫn cố gắng nhịn tiểu, chờ hắn trở về mới ôm cô ra ngoài đi tiểu.

Chẳng lẽ hắn định nhốt cô ở nơi này cả đời sao?

Cô không muốn như thế!

Hoa Cẩn cắn môi đến bật máu, cô cố gắng thử đứng dậy nhưng không thành công. Xung quanh cô không hiểu sao lại là núi non trập trùng, còn cô thì bị ngã trong một vũng bùn, càng vùng vẫy càng lún sâu hơn.

Cô sẽ phải chết ở nơi này rồi.

“Hoa Cẩn!”

Một tiếng gọi trầm thấp và từ tính vang lên, kéo cô ra khỏi cơn ác mộng.

Cô mở to mắt, quay đầu nhìn thấy Tập Khanh Liêu đang ở ngoài hàng rào sắt.

Tập Khanh Liêu đang cố gắng mở cánh cửa sắt này, hắn đạp thật mạnh lên cửa nhưng cánh cửa không hề di chuyển. Tập Khanh Liêu nghiến răng nghiến lợi, càng đạp mạnh hơn, những tiếng sắt rung lên đinh tai nhức óc.

Hoa Cẩn hoàn hồn, cố gắng bám vào thành giường, yếu ớt nói với hắn: “Anh mau đi đi, anh ấy sắp về rồi, anh ấy sẽ giết chết anh mất!”

“Em yên tâm! Anh đã thông báo cho người nhà họ Tịch rồi, anh ta sẽ không trở về nhanh như vậy đâu.”

Rầm! Rầm! Rầm!

Những tiếng đập cửa như gõ thẳng vào trái tim cô, cô căng thẳng nhìn ra bên ngoài. Đến khi Tập Khanh Liêu đạp lần thứ mười thì cánh cửa cuối cùng cũng mở ra.

Hắn lập tức xông vào bên trong, cởi áo khoác lên người cô, nhanh chóng ôm cô ra ngoài.

Hoa Cẩn nằm trong vòng tay hắn, cả người khó chịu vô cùng.

“Cố gắng lên, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi.”

Hắn ôm cô lên xe, Đinh Tử Trạc ngồi ở ghế tài xế, nhìn thấy Hoa Cẩn thì hơi ngẩn người, không ngờ cô lại bị ngược đãi thành ra thế này.

Xe nhanh chóng lao tới bệnh viện, y tá lập tức giúp cô lau chùi thân thể, kiểm tra các vết thương, thay quần áo bệnh nhân… Nhưng vết thương trên mặt vẫn vô cùng rõ ràng.

Thay thuốc xong, Hoa Cẩn ngủ thiếp đi.

Khi cô tỉnh lại thì Tập Khanh Liêu vẫn đang ở bên cạnh cô, hắn hơi cúi đầu đọc báo cáo, cô khàn giọng gọi tên hắn.

Tập Khanh Liêu vội vàng ngẩng đầu lên nhìn cô, Hoa Cẩn có thể thấy được trong mắt hắn là sự thương cảm và hận ý chưa kịp tiêu tan.

“Em thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

“Đỡ hơn rồi… Cảm ơn anh.”

“Anh phải nói cho em biết một chuyện.”

Khóe miệng Hoa Cẩn tím bầm, đến cả nói chuyện bình thường cũng khó khăn. Cô nhìn thấy anh đưa bản báo cáo cho mình thì ánh mắt lập tức hiện lên vẻ buồn bã.

Bình luận (0)

Để lại bình luận