Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em đang mang thai, đứa bé được một tháng, vẫn chưa thành hình.”

Mang thai là chuyện cô không hề ngạc nhiên, nhưng điều khiến cô kinh hãi đó là mang thai một tháng.

“Một, một tháng?”

“Đúng vậy, một tháng.”

Nhưng hai tháng trước, đứa bé trong bụng cô đã được một tháng rồi?

“Bác sĩ nói trước đó em từng bị sảy thai, chuyện này là thật sao?”

Hoa Cẩn sửng sốt, cả người đờ ra, không phản ứng lại được.

“Hoa Cẩn?”

“Trước đây… Em mang thai… Nhưng hình như bị anh ấy làm đến mức sảy thai… Thế nên… Bây giờ… Em lại mang thai?”

Cô cố gắng nói từng chữ một, giọng điệu không thể nào tin được. Người đàn ông nghe thấy cô nói thế thì không nhịn được mà nhíu mày.

“Tại sao có thể như thế chứ?”

Nước mắt tủi thân lập tức trào ra, Hoa Cẩn không cam lòng, nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình: “Tại sao có thể như thế chứ?”

Tại sao lại cứ bắt cô phải năm lần bảy lượt mang thai đứa con của hắn?

“Cẩn Cẩn, em trả lời anh một vấn đề, em có muốn đứa bé này không?”

“Vấn đề không phải là em có muốn đứa bé này hay không! Mà là nếu em không mang thai thì anh ấy sẽ tiếp tục cưỡng hiếp em đến khi nào em mang thai thì thôi! Anh ấy không tin đứa bé trong bụng em là con của anh ấy, thế nên nếu anh ấy biết em mang thai thì anh ấy sẽ lại giống như lần trước, giết chết đứa bé trong bụng em, sau đó lại cưỡng hiếp để em mang thai lần nữa!”

Hoa Cẩn gào khóc, tiếng la hét làm vết thương bên khóe miệng cô rách ra, chảy máu.

Vòng tuần hoàn địa ngục tăm tối đó rồi sẽ lại xuất hiện, dường như đó chính là số mệnh của cô.

Cô nằm trên giường, túm tóc mình mà giật, giọng điệu bất lực đến đáng thương: “Em muốn chết… Em muốn chết!!!”

“Đừng như vậy, Cẩn Cẩn…” Người đàn ông nắm lấy cổ tay cô, ngăn không cho cô tự làm bị thương chính mình.

“Huhu, sao anh tìm được em? Có phải người nhà họ Tịch đã khống chế anh ấy rồi không? Có phải sau này anh ấy sẽ không bao giờ tới tìm em nữa không?”

Tập Khanh Liêu nhắm mắt, lắc đầu.

“Bên công trường gần đó có rất nhiều người báo cảnh sát mình bị cướp đoạt tài sản, còn có mấy tiệm thuốc, cửa hàng tiện lợi, phòng khám… cũng báo cảnh sát có người tới uy hiếp và cướp đồ của mình.”

“Anh đã tìm em rất lâu, anh cứ tưởng em đã về nhà, nhưng khi anh tới công trường, nhìn thấy quần áo của em… Chúng bị xé rách và ném ở đống rác ven đường.

“Nhưng anh không bao giờ dám nghĩ anh ta có thể đối xử với em như thế này, anh ta không sợ bị trả thù sao?”

Tập Khanh Liêu nắm tay cô, cúi đầu áp trán mình lên trán cô: “Hoa Cẩn, coi như anh cầu xin em, nói cho anh biết nguyên nhân đi, tại sao em lại chọn ở bên cạnh anh ta chứ không chọn ở bên anh? Anh không hiểu, anh thực sự không hiểu.”

Cô lắc đầu, đôi môi run rẩy, gương mặt bị đánh sưng vù cũng tràn đầy vẻ hoảng hốt. Hoa Cẩn vội vã rút tay về.

“Em sợ anh gặp chuyện không may.”

“Anh ấy là một người đa nhân cách, anh ấy còn có thể tự mình “giết chết” một nhân cách khác của mình. Nếu anh ở bên em thì chắc chắn anh ấy sẽ giết chết anh, anh ấy sẽ coi anh là “Tịch Khánh Liêu thứ ba” mà giết chết anh!”.

Rầm!

Rầm! Rầm!

Trong hành lang vang lên những tiếng đập cửa rầm rầm.

“Tôi nói này đại thiếu gia, anh có thể đừng giằng co nữa không?” Khổng Thành Văn bước xuống bậc thang nhìn người đàn ông đối diện, người kia cũng đang trừng mắt nhìn lại anh ta.

“Thả ông đây ra ngoài!”

“Ha ha, anh đuổi theo một tên cướp, anh quát người ta đứng lại thì người ta có đứng không?” Khổng Thành Văn cười nhạo, khóe miệng khẽ nhếch lên để lộ cặp răng trắng sáng.

“Nếu anh còn chạy nữa thì cổ phần của tôi sẽ tan thành bọt biển mất. Thế nên chỉ đành bắt anh chịu thiệt một chút, ngoan ngoãn ở đây tiếp nhận trị liệu đi.”

“Mẹ kiếp, rốt cuộc thì các người muốn làm gì hả?” Tịch Khánh Liêu túm lấy song sắt, cố gắng bẻ gãy nhưng không thành công. Hắn tức giận chửi ầm lên!

“Anh hỏi thế là có ý gì?”

“Bắt ông đây trở về chẳng phải là vì muốn ông đây ngoan ngoãn làm người thừa kế sao? Thế tại sao lại nhốt ông đây ở bệnh viện tâm thần?”

“Ồ, nếu đã biết đây là bệnh viện tâm thần thì chẳng lẽ anh vẫn còn chưa rõ à?”

Khổng Thành Văn đút tay vào túi quần, chậm rãi bước tới gần song sắt.

“Anh mới bỏ trốn khỏi nhà được vài tháng mà đã mắc phải chứng bệnh nhân cách phân liệt. Chúng tôi đã tìm gặp bác sĩ tâm lý, cũng đã nói rõ tình hình của anh, thế nên trước khi kiểm soát được tình trạng của anh thì chúng tôi sẽ không thả anh ra ngoài. Chờ anh ổn định lại thì tất nhiên sẽ thả anh ra, lúc đó lại tính đến chuyện thừa kế.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận