Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ông đây không bị bệnh! Cái gì mà nhân cách phân liệt? Ông đây đã sớm giết chết cái nhân cách vớ vẩn đó rồi!”

Khổng Thành Văn vuốt cằm, quan sát hắn một chút rồi lộ ra nụ cười quái dị.

“Sai rồi, vẫn còn chưa giết chết.”

Mỗi lần Khổng Thành Văn lộ ra biểu cảm này là đều có chuyện không tốt. Tịch Khánh Liêu nhìn anh ta, lông mày nhíu chặt lại, trong lòng nổi lên một loại dự cảm không ổn.

“Nhân cách đáng chết phải là anh bây giờ mới đúng.”

“…Mẹ kiếp, nói vớ vẩn gì đó!” Tịch Khánh Liêu gầm lên.

Khổng Thành Văn không thèm để ý đến hắn, chỉ yên lặng cười. Một vệ sĩ từ trên tầng đi xuống: “Tiên sinh bảo anh đến gặp ông ấy một chuyến.”

“Tôi biết rồi, sắp xếp cho đại thiếu gia của chúng ta thêm một vệ sĩ, nhớ phải bảo vệ đại thiếu gia chu đáo.

Anh ta kéo dài giọng, sau đó lười biếng rời đi.

Tịch Khánh Liêu nắm chặt lấy song sắt, ánh mắt đen kịt nhìn theo bóng lưng người đàn ông, cả người đằng đằng sát khí.

Không bao lâu sau, một người vệ sĩ mới bước tới, chính là Trình Trát.

Nhưng Tịch Khánh Liêu lại không biết cậu ta, hoặc nói một cách chính xác thì là nhân cách này của Tịch Khánh Liêu không quen biết cậu ta.

“Anh Tịch.”

Trình Trát nhẹ giọng gọi hắn, ánh mắt ẩn chứa sự áy náy, còn cả đáng thương. Ánh mắt này khiến Tịch Khánh Liêu khó chịu, người này vậy mà lại dám dùng ánh mắt thông cảm nhìn hắn.

“Còn nhìn nữa thì ông đây sẽ móc mắt cậu ra!”

“Anh Tịch, anh đừng tức giận, em biết em không có tiền đồ gì cả, nhưng em không thể nào từ chối được mức lương cao như thế. Anh cũng biết đấy, em còn có mẹ già…”

“Mẹ kiếp, tôi thân với cậu lắm à? Cậu làm gì thì liên quan đếch gì đến ông ấy?” Tịch Khánh Liêu cuối cùng cũng buông lan can ra, tức giận quay vào phòng bệnh.

Trình Trát hụt hẫng, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Bộ đồ vest này không thoải mái chút nào, cả người bó sát khiến cậu ta vô cùng khó chịu.

Trong tai nghe bỗng truyền đến giọng nói từ phòng giám sát: “Số bốn làm gì đó hả! Đứng thẳng lưng lên, không cho phép nói chuyện với thiếu gia.”

Xe dừng lại trước tòa nhà ba mươi ba tầng.

Tài xế nhanh chóng mở cửa xe, Khổng Thành Văn chỉnh lại cúc áo, nhanh chóng bước vào bên trong, bấm thang máy chuyên dụng lên tầng cao nhất.

Thư ký đã chờ sẵn ở bên ngoài, nhìn thấy anh ta đến thì nhanh chóng mở cửa.

Khổng Thành Văn vào phòng, nhìn mấy quả táo bóng loáng trên bàn trà thì khẽ nuốt nước bọt một cái.

“Ngồi đi.”

Giọng nói uy nghiêm của người đàn ông khiến anh ta xua tan dục vọng, nhanh chóng ngồi xuống bàn làm việc.

Lúc này người đàn ông trung niên mới xoay người lại, khẽ đung đưa tách cà phê trong tay: “Thế nào rồi?”

“Đã nhốt người lại rồi, bác sĩ tâm lý sẽ nhanh chóng tiến hành trị liệu cho anh ta.”

“Biện pháp của cậu có khả thi không?”

“Có, tôi đã xem những video mà bác sĩ tâm lý gửi đến rồi, nhân cách kia đang khống chế anh ta nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng tượng. Nhưng nếu tình hình đã đến bước này thì chắc ông cũng đã nghĩ đến phương án rồi đúng không?”

Người đàn ông không nói gì, chỉ nhìn Khổng Thành Văn.

Khổng Thành Văn ngồi thẳng lưng: “Tịch tiên sinh, ông không cần phải lo lắng gì cả. Cho dù là nhân cách nào thì cũng đều là con trai ông, chỉ là tính cách hơi khác một chút thôi.”

Tịch tiên sinh thở dài: “Nói thì nói thế, nhưng đa nhân cách không phải chuyện đơn giản, một nhân cách khác chẳng khác nào một con người khác.”

“Tôi đã mời những bác sĩ tâm lý hàng đầu tới chữa trị cho anh ta, còn tìm một người đã từng có quan hệ không tồi với nhân cách trước kia của anh ta đến làm bạn với anh ta, tôi nghĩ đây cũng là một cách để nhân cách kia thức tỉnh.”

Tịch Nho bóp trán, sắc mặt tiều tụy, nếu như không nhanh chóng để Tịch Khánh Liêu làm người thừa kế thì sản nghiệp của nhà họ Tịch rất có thể sẽ bị rơi vào tay người khác, thế thì thành quả hơn ba mươi năm của ông ta cũng không còn.

“Còn một chuyện này nữa mà chúng ta vẫn chưa giải quyết xong, đó là về cô Hoa Cẩn.”

Tịch Nho nghe thấy cái tên này thì càng đau đầu: “Lại là cô ta. Bây giờ cô ta đang ở đâu?”

“Được một giáo sư đại học che chở, cô ta hình như cũng rất muốn rời xa thiếu gia, tạm thời không phải mối uy hiếp của chúng ta.”

“Được, tạm thời cứ để yên cho cô ta, biết đâu sau này vẫn còn giá trị lợi dụng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận