Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa Cẩn bị đẩy vào trong, bác sĩ đang tiến hành điều trị cho Tịch Khánh Liêu nhanh chóng vẫy tay ra hiệu đưa cô tới gần.

Hoa Cẩn đi tới trước mặt Tịch Khánh Liêu, cô mơ hồ có thể nhìn thấy được sự cố chấp trong đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ mệt mỏi kia. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào cô, giống như muốn xác nhận xem cảnh tượng trước mặt có phải là mơ hay không.

“Tịch Khánh Liêu…” Cô rất sợ hắn như thế này, nếu không hắn đang bị trói chặt trên ghế thì chắc cô đã chạy trốn từ lâu rồi.

“Các người muốn làm gì?” Người đàn ông lên tiếng, giọng nói khản đặc.

Hai người vệ sĩ lập tức nắm lấy cổ tay cô, trói cô bằng dây điện, Hoa Cẩn sợ hãi mặt mũi tái nhợt.

“Không được, các người không được làm như vậy… Không được đối xử với tôi như thế!”

“Mẹ kiếp! Các người thả cô ấy ra! Không phải các người muốn một nhân cách khác xuất hiện sao? Thế thì nhằm vào tôi đây này, trói cô ấy lại làm gì? Thả cô ấy ra cho tôi!”

Hắn vùng vẫy điên cuồng, nhìn thấy cô bị trói vào ghế điện thì chửi mắng liên tục, cố gắng đá chân vào ghế.

“Con mẹ nó, thả cô ấy ra! Các người dám làm gì cô ấy thì tôi sẽ giết chết tất cả các người…”

Tiếng chửi mắng đột nhiên im bặt, Tịch Khánh Liêu giống như bị ấn nút tạm dừng, đầu rũ sang một bên.

Các bác sĩ lập tức chạy lên đo nhịp tim và nhịp thở của hắn.

Điện tâm đồ vẫn bình thường, Hoa Cẩn nhìn phản ứng của hắn, nhớ lại trước đây hắn cũng có phản ứng như thế này.

“Chờ anh ta tỉnh lại rồi làm tiếp.”

Hoa Cẩn nhìn những bác sĩ kia, sợ hãi lắc đầu.

“Cô không cần căng thẳng như thế đâu, giật điện không gây tổn hại gì cho cô cả. Hơn nữa, đây là mệnh lệnh của nhà họ Tịch, thế nên cho dù thế nào đi nữa thì chúng tôi cũng phải hoàn thành nhiệm vụ.

“Đưa cô ấy sang phòng sát vách, chắc là anh ta sẽ tỉnh lại ngay thôi.” Một người đàn ông khác nói.

Cô bị cưỡng chế đi ra ngoài, Hoa Cẩn vô cùng sợ hãi, suy nghĩ duy nhất của cô lúc này là đứa bé trong bụng, nếu như bọn họ thực sự giật điện cô thì phải làm sao đây?

Hoa Cẩn ngồi trên ghế, yên lặng cúi thấp đầu, gương mặt trắng bệch, ngón tay run rẩy không ngừng. Cô rất muốn chạy trốn, nhưng bây giờ chân cô đã tê rần rồi.

Không bao lâu sau, bên ngoài đột nhiên truyền tới âm thanh hưng phấn: “Mau tới đây mau tới đây! Nhân cách đã được chuyển hoán thành công rồi!”

Người bác sĩ đang canh chừng cô đứng bật dậy, sải bước đi tới phòng bên cạnh. Hoa Cẩn căng thẳng nuốt nước bọt, nhìn cánh cửa không có người canh gác, muốn đứng dậy chạy trốn.

Nhưng chân cô vẫn không thể nhúc nhích được, cô phải làm thế nào bây giờ? Có cơ hội chạy trốn nhưng thân thể lại không cử động được, đầu óc cũng rối bời không nghĩ được ra cách.

Bỗng nhiên phòng bên cạnh có mấy tiếng hét lên ầm ĩ. Thì ra trong lúc mấy bác sĩ kia cởi trói cho mình, Tịch Khánh Liêu đã lập tức đẩy bọn họ ra, chạy sang phòng này. Hoa Cẩn nhìn thấy hắn chạy về phía mình, người đàn ông hoảng hốt ôm cô vào lòng, trái tim đập thình thịch, chân tay cũng run rẩy.

“Cẩn Cẩn, Cẩn Cẩn, Cẩn Cẩn.” hắn yếu ớt gọi tên cô.

Trái tim vì sợ hãi mà trống rỗng cuối cùng cũng được lấp đầy.

Cô thực sự vô cùng sợ hãi.

Sợ hãi đến nỗi thậm chí còn không thể khóc hay la hét, mà chỉ có thể nắm chặt lấy góc áo hắn không buông.

Hắn cũng ôm chặt lấy cô, sau đó nhẹ nhàng bế cô lên xe. Tịch Khánh Liêu đặt cô ngồi vào trong xe, lồng ngực ấm áp bao trọn lấy cô. Cô yên lặng dán mặt lên ngực hắn, không nói câu nào.

Không biết người nhà họ Tịch muốn đưa cô đi đâu, cảnh sắc bên ngoài cửa sổ thay đổi liên tục. Một lát sau, xe dừng trước một tòa biệt thự hai tầng.

Tài xế nhanh chóng mở cửa xe: “Nơi này là Tịch tiên sinh đặc biệt chuẩn bị cho cô Hoa Cẩn, nếu không có sự chỉ đạo của Tịch tiên sinh thì cô Hoa Cẩn tạm thời không thể rời khỏi đây.”

Người nhà họ Tịch ai cũng giống nhau, suốt ngày chỉ biết dùng thủ đoạn giam giữ người khác.

“Còn anh ấy thì sao?” Hoa Cẩn ôm chặt người đàn ông bên cạnh.

“Tịch tiên sinh không còn mệnh lệnh nào khác, như vậy thì chắc thiếu gia cũng có thể sống ở đây với cô.”

Nghe được câu này, Tịch Khánh Liêu không nói một lời ôm cô xuống xe, bước nhanh vào nhà.

Hoa Cẩn cảm thấy tính cách của hắn vẫn không thay đổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận