Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng mấy chốc cô đã chạm được vào một cạnh kim loại.

Hoa Cẩn nhanh chóng rút điện thoại ra, mừng rỡ như điên. Nhưng bỗng nhiên cô hơi chột dạ, cúi đầu nhìn người đang ngủ say.

Người đàn ông không biết đã mở mắt từ lúc nào, đang nhìn cô chăm chú, ánh mắt ẩn hiện ý cười.

Hắn mỉm cười, chậm rãi ngồi dậy.

Cô còn chưa kịp chạy thì hắn đã túm chặt lấy tóc cô, vung tay tát cô một cái thật mạnh.

Hoa Cẩn ngã nhào lên giường, gương mặt sưng vù, răng đập vào môi đến bật máu.

“Thế nào, định cầu xin ông đây tha thứ, nói cô không cố ý lấy trộm điện thoại đâu à?” Hắn cười lạnh, túm lấy cổ áo cô, bắt cô nhìn thẳng vào mặt mình, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô.

“Tôi khuyên cô tốt nhất là đừng nói mấy câu hoang đường như vậy, nếu không thì mọi chuyện sẽ không chỉ đơn giản là một cái tát thôi đâu.”

“Cô nói cô có thể làm được chuyện gì? Làm cơm không được mà làm tình cũng không được, bây giờ còn bị tôi phát hiện ăn trộm điện thoại, cô đúng là phế vật. Loại phế vật như cô làm sao có thể sống được đến tận bây giờ chứ? Nếu không có tôi thì cô sẽ mãi mãi chẳng là cái thá gì đâu!”

“Chậc chậc, đáng thương đáng thương, mặt sưng lên rồi, thật là xấu xí.”

Hắn thả cổ áo cô ra, cô ngã nhào xuống đất, ôm lấy một bên má sưng mù mà khóc thút thít.

Tịch Khánh Liêu nhấc chân đạp lên người cô, lần này hắn không giẫm vào bụng mà đạp lên đùi cô, dùng sức mà nghiền ép. Sức chân của hắn rất có khí lực, đầu khớp xương của Hoa Cẩn như muốn vỡ ra rồi.

Hoa Cẩn ôm đùi hét ầm ĩ, cô cố gắng rút chân về, nhưng không thể làm gì được.

“A a… Đau! Em không ăn trộm nữa, em không ăn trộm nữa, đừng đạp, đừng… A a a!!!”

Cô khóc lóc thảm thiết, nắm chặt lấy ống quần tây của hắn. Tịch Khánh Liêu giơ chân còn lại đạp lên mặt cô, áp mặt cô lên sàn nhà, hắn đạp mạnh đến mức ngũ quan của cô bị đè đến biến dạng, mắt cô cũng sắp bị đạp bay ra ngoài.

“Quỳ xuống, dập đầu cầu xin ông đây.”

Chuyện này vô cùng nhục nhã, nhưng hắn vẫn muốn cô làm, muốn để cô nhận ra được thân phận thực sự của bản thân.

Hoa Cẩn ngoan ngoãn làm theo lời hắn, đập mạnh đầu xuống đất. Trán cô đập xuống sàn vang lên những tiếng bốp bốp.

“Tôi cho cô dừng lại rồi à?”

“Xin lỗi, xin lỗi, em không dám, không dám.”

Tịch Khánh Liêu từ từ nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên hít sâu một hơi.

Hắn dựa vào thành giường, dáng người buông lỏng thoải mái.

“Nói đi, cô ăn trộm điện thoại làm gì?”

“Báo… Báo cảnh sát.”

“Hừ, đây là lời nói dối mà ông đây cảm thấy buồn cười nhất đấy. Cô ở địa bàn của nhà họ Tịch mà gọi cảnh sát? Chẳng lẽ cô còn sợ nhà họ Tịch chưa đủ ghét cô à? Cô định báo cảnh sát chuyện gì? Chuyện bị bọn họ nhốt ở đây sao?”

Cô vô cùng bất mãn… vô cùng bất mãn, Nhà họ Tịch hoàn toàn không để ý đến sống chết của cô, bọn họ không hề hỏi ý kiến cô mà đã vứt cô ở nơi này. Không những thế, bọn họ còn nghĩ rằng bọn họ không giết cô đã là ân tình lớn nhất mà họ dành cho cô rồi.

“Ông đây còn tưởng cô định gọi điện cho tên tình nhân của cô, bảo anh ta tới cứu cô. Tôi vốn định nghe cô gọi điện thoại để xem các người định nói chuyện gì, nhưng tôi sợ tôi không nhịn được mà lao lên giết chết cô.”

Hoa Cẩn vẫn cúi gằm đầu xuống, không dám ngẩng lên.

Tịch Khánh Liêu đá vào đầu cô một cước, sức lực không nặng cũng không nhẹ, như để làm nhục cô.

“Ở nơi này quỳ một đêm cho tôi, suy ngẫm về những gì mình vừa làm.”

“Trả lời!”

Hoa Cẩn vừa khóc vừa “vâng” một tiếng.

Để thỏa mãn đam mê của mình, Tịch Khánh Liêu lột hết quần áo của cô, chỉ cho cô mặc một chiếc tạp dề, còn dùng ba sợi dây trói cô lại, một sợi vòng qua cổ, hai sợi buộc sau lưng.

Hoa Cẩn rất gầy, cả người chẳng có mấy thịt, xương sườn nhô cả ra. Loại phụ nữ như thế này có khi hắn tiện tay tát thêm vài cái cũng có thể tát chết người.

Nhưng cô lại vô cùng mềm mại dẻo dai, mỗi lần nhìn thấy cô là hắn lại phải cố gắng kìm nén con dã thú cuồng bạo trong lòng mình.

Tịch Khánh Liêu rũ mắt xuống, chậm rãi nhìn người phụ nữ ăn mặc dâm đãng đang quỳ dưới chân mình.

Hắn cố gắng kéo lý trí trở về, nếu cứ tiếp tục nhìn thì có lẽ hắn sẽ không kìm chế được mà đánh chết cô mất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận