Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông kiềm chế bạo lực, nắm chặt nắm đấm, cả một đêm ngủ không ngon giấc.

Nếu như có thể, hắn cũng muốn nhấc cô dậy, ném cô lên giường mà tập thể dục một chút, nhưng hắn lại hơi để ý đến đứa bé trong bụng cô.

“Con có hiểu những tài liệu mà hôm qua cha đưa cho con không?” Tịch Nho lật mở tài liệu, thấy những đánh dấu của ông ta từ hôm qua vẫn y nguyên.

“Không hiểu.”

Tịch Nho lập tức ngẩng đầu, nhíu mày không hài lòng nhìn Tịch Khánh Liêu. Tịch Khánh Liêu ở trên ghế sô pha, lười nhác nằm ườn ra đó, khoanh hai tay trước bụng, vẻ mặt vô cùng chán chường. Nếu như không phải bất đắc dĩ thì Tịch Nho thực sự không muốn thừa nhận người này là con trai mình.

“Rốt cuộc là con xem không hiểu hay là căn bản chưa hề mở ra xem?”

Ông ta đập bộp văn kiện lên bàn, tức giận thở phì phò: “Con cứ như vậy thì cha làm sao yên tâm giao công ty cho con được? Chỉ còn hai tháng nữa thôi, trước lúc đó con phải hiểu được tất cả mọi thứ!”

Tịch Khánh Liêu lười biếng nâng mí mắt lên nhìn ông ta, mặt không cảm xúc.

Nhưng vẻ cuồng dã trong đáy mắt lại khiến Tịch Nho rùng mình.

Không phải nói nhân cách này dễ thao túng hơn sao? Tại sao lại không khác gì tên dữ dội phản nghịch lúc trước thế?

“Được thôi, cha.”

Tịch Nho hít sâu một hơi, chắc là ông ta suy nghĩ nhiều thôi, chứ tên tiểu tử này trước đây không bao giờ gọi ông ta là cha mà luôn gọi là ông già.

Ông ta xoa trán: “Được rồi, bây giờ cha cũng không có thời gian quan tâm tại sao con lại biến thành như hiện tại, nhưng trong vòng hai tháng con phải ngồi vững trên vị trí này cho cha, cho dù là giả vờ thì cũng phải giả vờ đến cùng!”

“Cha, tại sao cha lại muốn con mau chóng kế thừa công ty đến thế?”

Khóe miệng Tịch Nho giật giật, lời nói ra đến miệng lại nuốt xuống.

“Con không cần biết nhiều chuyện như vậy, cứ làm tốt những chuyện cha giao cho con là được. Hôm nay cha đã bảo Khổng Thành Văn đến dạy cho con.”

“Nếu cha đã tin tưởng anh ta như vậy thì tại sao không giao công ty cho anh ta quản lý?”

“Con đang nói đến con sói mắt trắng đó? Cha có bị điên mới giao công ty cho cậu ta quản lý. Hơn nữa, con trai thừa kế sản nghiệp của cha là chuyện đương nhiên, việc gì cha phải giao sản nghiệp của nhà chúng ta cho người ngoài?”

Ồ, sói mắt trắng?

(Sói mắt trắng: Ám chỉ những kẻ vong ân bội nghĩa, qua cầu rút ván)

Tịch Khánh Liêu nhướn mày, hình như hắn đã nắm được thông tin gì đó.

Theo nhận thức của hắn thì Khổng Thành Văn luôn là trợ thủ đắc lực của ông già chết tiệt này, tên đó mặc dù nhìn vẻ ngoài phong lưu quần là áo lượt nhưng làm việc không bao giờ qua loa, rất nhiều bí mật công ty đều nằm trong tay anh ta.

Tịch Khánh Liêu ra khỏi phòng làm việc, ngay lập tức nhìn thấy Khổng Thành Văn ngồi trên ghế chỗ phòng nghỉ gặm táo.

Vừa nhìn thấy hắn, anh ta lập tức vẫy tay niềm nở: “Nào nào nào, giới thiệu cho anh một người quen.”

Tịch Khánh Liêu đang định trợn mắt một cái, nhưng lập tức nhớ ra hành động đó không thích hợp với nhân cách của hắn lúc này.

Hắn lập tức bước tới, thấy sau lưng Khổng Thành Văn còn mấy người vệ sĩ, một người trong số đó lập tức hét lên.

“Anh Tịch.”

“Này, anh sao thế? Không nhận ra bạn cũ à?”

Trình Trát cũng căng thẳng: “Anh Tịch, anh… anh đừng tức giận… Em cũng vì kiếm sống nên mới tới đây.”

Tịch Khánh Liêu nhìn người đàn ông trước mặt, hắn thực sự không biết người này.

Nhưng bây giờ không thể để lộ ra được.

“Ừ.”

“Này này, sao anh nói chuyện vô tình thế hả. Người ta đang muốn ôn lại chuyện cũ với anh mà nhìn anh như đang nói chuyện với một tên xa lạ nào đó vậy.” Khổng Thành Văn thảnh thơi ăn táo, vừa ăn vừa nói.

Tịch Khánh Liêu nhíu chặt lông mày đến mức có thể ép chết một con ruồi.

Khổng Thành Văn đứng dậy, trực tiếp ôm vai bá cổ Tịch Khánh Liêu, ánh mắt mang theo ý cười ranh mãnh: “Tôi nói này, sao anh lại nam nữ đều ăn thế? Sao người nào cung hết lòng một mực với anh vậy?”

Bàn tay đút trong túi quần của Tịch Khánh Liêu đã siết chặt lại, hắn cố gắng nhẫn nhịn, gân xanh trên cánh tay cũng nổi lên. Gương mặt hắn vẫn không thay đổi, nhưng trong lòng thì sắp sửa bùng nổ rồi, giống như chỉ một giây nữa là hắn có thể tung nắm đấm đánh gãy bàn tay Khổng Thành Văn đang khoác lên vai mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận