Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô có biết là ông đây cũng rất muốn giết chết cô không? Hắn gầm lên, hơi thở hổn hển.

Hoa Cẩn chỉ dám im lặng, cả người run lên bần bật.

Hoa Cẩn giống như một con búp bê không xương, hắn túm cổ áo cô đập lia lịa xuống đất, nhưng cô không dám kêu đau, thậm chí còn không dám khóc.

Hoa Cẩn không ngừng cầu xin ông trời mau chóng kết thúc cơn ác mộng này, để người đàn ông của cô có thể khôi phục lại lý trí như cũ. Cô cảm thấy rất đau đớn, rất mệt mỏi, giống như chỉ một giây nữa thôi là cô sẽ chết mất.

“Ông đây hỏi cô, cô có thích tên giáo sư đại học Tập Khanh Liêu kia không?”

“Em không thích.”

“Nói dối!!!”

“Em không nói dối, em thực sự không thích anh ấy, em chỉ thích anh. Em thề, em thích anh, em thích anh!” Ý chí sinh tồn khiến cô không ngừng lặp đi lặp lại mấy câu nói đó.

“Ha ha ha…” Hắn bật cười, túm cổ cô lôi dậy.

Hắn cười không ngừng được, sau đó hắn lại ấn đầu cô xuống đất, áp má cô xuống nền gạch lạnh lẽo!

Hoa Cẩn cảm thấy khó thở, cô bắt đầu ho khan, cố gắng há to miệng để hô hấp.

“Phi!” Tịch Khánh Liêu nhổ nước bọt vào miệng cô! Mái tóc hắn rũ xuống, nụ cười trở nên điên loạn.

“Không thích anh ta? Không thích mà lại hôn anh ta à? Không thích tại sao lại hôn anh ta? Tại sao?”

Hoa Cẩn run rẩy, cô mím chặt môi.

“Đừng có giả vờ đáng thương trước mặt ông đây! Nói mau! Không nói ông đây sẽ bóp chết cô!”

Người nào yêu nhiều hơn thì càng đau lòng hơn.

Không hiểu sao trong đầu Tịch Khánh Liêu bỗng nhiên hiện lên câu nói này.

“A a a!” Hắn như bừng tỉnh đại ngộ, đột nhiên hét lên một tiếng.

“Tịch Khánh Liêu, em không biết anh đang nghĩ gì, nhưng em cầu xin anh… đừng… đừng ngược đãi em nữa. Em cũng là con người, nhưng anh luôn coi em là đồ vật, nếu em làm chuyện gì trái với ý anh thì anh sẽ mắng em, lúc nào cũng nói em là kẻ vô dụng.”

“Ông đây nói sai sao? Cô vốn dĩ chính là một phế vật vô dụng.”

Hắn giễu cợt lắc đầu: “Tôi chẳng qua là đang tái chế phế vật mà thôi.”

Tịch Khánh Liêu lảo đảo buông cổ cô ra, chống tay đứng dậy. Hắn từ trên cao nhìn cô, giống như nhìn một kẻ nô lệ bẩn thỉu và thấp hèn.

“Hoa Cẩn, nếu như tôi đã không còn là người đàn ông mà cô thích…” Hắn chậm rãi nói, giọng điệu rất dễ nghe, nhưng nội dung lại khiến người ta phải rùng mình.

“…Vậy thì cũng chỉ có thể như thế này mà thôi, cô thích kẻ nào tôi sẽ giết kẻ đó!”

“Ha ha ha ha!” Hắn điên cuồng ngẩng đầu cười ra tiếng: “Ngày mai tôi sẽ chặt đầu anh ta xuống, mang tới đây cho cô.”

Hắn điên thật rồi.

Hoa Cẩn chưa bao giờ chắc chắn được như lúc này.

Cốc cốc!

Không có người nào để ý đến tiếng gõ cửa đó. Một lát sau, những tiếng gõ cửa trở nên dồn dập hơn.

Hoa Cẩn vịn vào lan can, hai chân run rẩy, lảo đảo đi xuống dưới, mỗi bước chân đều giống như đi trên đinh.

Cửa mở ra, bên ngoài là một người vệ sĩ.

“Có chuyện gì không?”

Hoa Cẩn chỉ dám mở hé cửa một chút, dùng tóc che đi vết sưng trên mặt, giọng nói thều thào không khác gì người sắp chết.

“Chị dâu, mặt chị làm sao thế?”

Nghe thấy cách xưng hô này, Hoa Cẩn vội vàng ngẩng đầu lên. Người đàn ông trước mắt có làn da màu đồng, trông vô cùng rắn rỏi, nhưng cô không hề biết người này.

“Cậu gọi tôi à?” Cả gương mặt của Hoa Cẩn đều sưng lên, khóe miệng còn có vết máu khô, mắt cô cũng hơi híp lại.

Trình Trát không thể tin được chuyện này, nhìn Hoa Cẩn như thế chắc chắn đã bị đánh!

“Anh Tịch đánh chị? Sao anh ấy lại đánh chị?”

Hoa Cẩn nhíu mày, muốn đóng cửa: “Tôi không biết cậu.”

“Không phải chứ? Chị dâu, em là Trình Trát. Hồi trước em làm ở công trường, có quen biết với anh Tịch, em đã từng nghe anh ấy nhắc đến chị.”

Trình Trát.

Cô đã từng nghe Khánh Liêu nhắc đến cái tên này, nói là một người bạn làm cùng ở công trường.

Chắc là người đang đứng trước mặt cô đây.

“Em không biết tại sao anh Tịch lại đánh chị, chị không muốn nói thì em cũng không hỏi. Nhưng có phải hai người đang bị giam lỏng ở đây không?”

Thấy Hoa Cẩn không nói lời nào, Trình Trát tiếp tục giải thích: “Em làm vệ sĩ ở đây, tiền lương đủ để em nuôi sống gia đình, nhưng số tiền này em nhận cũng không được thoải mái cho lắm. Bọn họ nói em tới đây canh gác cho chị, nếu như chị muốn rời khỏi đây…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận