Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu muốn giúp tôi rời khỏi đây à?”

Trình Trát gãi đầu, không biết trả lời thế nào. Lúc gõ cửa cậu ta đã hơi do dự, bây giờ nhìn thấy tình trạng của Hoa Cẩn thế này, nếu không thả cô đi thì lương tâm của cậu ta sẽ cắn rứt không yên.

“Rất có thể hôm nay Tịch Khánh Liêu sẽ giết người, cậu phải để tôi rời khỏi đây, cầu xin cậu, xin cậu giúp tôi một chút!”

Cô kích động nắm chặt tay áo cậu ta, Trình Trát sợ đến mức cứng đờ người, nghẹn họng nhìn cô.

“Thật… Thật sao? Anh Tịch muốn giết người?”

“Đúng vậy! Tôi không lừa cậu! Tôi không thể để anh ấy giết người được, cậu cũng không muốn nhìn anh ấy bị đi tù đúng không?” Hoa Cẩn khóc ầm lên, cô quỳ xuống cầu xin Trình Trát: “Xin cậu, coi như cậu nể tình anh ấy mà giúp đỡ tôi!”

“Chị dâu, chị không cần cầu xin em như thế. Bây giờ em sẽ lập tức dẫn chị đi. Chị có biết anh Tịch muốn giết ai, muốn đi đâu không? Em có xe, em có thể đưa chị đi.”

“Cảm ơn, cảm ơn!”

Hoa Cẩn nhanh chóng chạy vào nhà, lảo đảo khoác tạm chiếc áo khoác màu đen của Tịch Khánh Liêu rồi kéo khóa lên. Bên trong cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ rách nát.

Trình Trát đỡ cô lên xe rồi vội vàng vòng qua chỗ ghế lái, khởi động xe.

Vết thương giữa hai chân cô khá nghiêm trọng, thậm chí còn có cả tinh dịch chảy ra.

Cô nhanh chóng báo địa chỉ của Tập Khanh Liêu, vừa nắm chặt dây an toàn vừa liên tục nhắc Trình Triệt chạy xe nhanh hơn.

Xe chạy như bay trên đường, Trình Trát đột nhiên quay đầu nhìn cô.

“Chị dâu, chị có biết người nhốt hai người ở đây là ai không?”

“Ai? Chẳng lẽ không phải là cha của Tịch Khánh Liêu sao?”

“Không phải đâu, là một người họ Khổng, chúng tôi đều gọi anh ta là Khổng tiên sinh, lớn lên trông rất cao ngạo.”

Hoa Cẩn lắc đầu: “Tôi chưa từng nghe đến tên người này.”

“Thế à?”

“Anh ta làm sao? Anh ta làm gì Tịch Khánh Liêu à? Lần trước có phải cũng chính anh ta là người đề xuất trị liệu bằng điện không?”

“Trị liệu bằng điện? Em cũng không rõ lắm, anh ta làm gì anh Tịch thế?”

“Không phải cậu hỏi tôi trước sao?” Hoa Cẩn không nhịn được mà nóng nảy. Cô đã đang phiền lòng lắm rồi, cả người không có nhiều nhẫn nại.”

“Lần trước em theo Khổng tiên sinh về nhà, còn nghe thấy trong nhà anh ta có tiếng trẻ con khóc, không biết có phải là một người cha đơn thân không nữa.”

“Tôi chưa gặp người này.”

“Được rồi, vậy em không hỏi nữa.”

Hoa Cẩn nhìn đường, căng thẳng: “Có thể lái nhanh hơn nữa không?”

“Không nhanh hơn được nữa đâu, chị dâu, chị cũng đừng lo lắng quá, anh Tịch không đuổi nhanh như thế được đâu.”

“Bây giờ anh ta đang là một tên điên, có thể làm được mọi chuyện!”

Đây là lần đầu tiên được nghe thấy giọng điệu khó chịu của cô, ấn tượng về một người chị dâu dịu dàng trong lòng Trình Trát đã thay đổi.

Bỗng nhiên, một chiếc xe SUV màu đen lao thẳng về phía này. Con đường này là đường rời khỏi biệt thự, ngoại trừ biệt thự thì không còn nhà nào khác.

Hoa Cẩn nhìn qua gương chiếu hậu, thấy được gương mặt người đang cầm lái phía sau thì hoảng sợ, trái tim như nhảy lên đến tận cổ họng.

Tịch Khánh Liêu.

“Chị dâu!”

Trình Trát hét lên, Hoa Cẩn nhanh chóng giằng lấy tay lái, đánh mạnh sang bên trái.

“Chị dâu, đừng!”

Đâm chết hắn! Đâm chết tên điên này! Cho dù phải cùng hắn xuống địa ngục thì cô cũng muốn giết chết hắn!

Trình Trát muốn gạt tay cô ra, nhưng Hoa Cẩn dốc hết toàn bộ sức lực, cậu ta chỉ đành cố gắng đạp mạnh chân phanh.

Một giây trước khi hai xe va chạm, Trình Trát nhìn thấy người đàn ông ở xe bên cạnh đang trợn tròn mắt, ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ này.

Hai xe nổ tung, kính chắn gió vỡ tan tành, túi khí an toàn bắn ra, cả người cả xe rơi xuống biển, bị từng đợt sóng tràn vào.

Khát vọng sinh tồn của Hoa Cẩn lập tức trỗi dậy.

Cô tháo dây an toàn, vùng vẫy chui ra khỏi xe.

Nhưng ở dưới nước cản trở hoạt động rất nhiều, cô không mở mắt ra được, chỉ có thể làm mọi chuyện theo bản năng.

Hai chân cô liều mạng giãy dụa trong nước, cố gắng trồi lên.

Bỗng nhiên cổ chân cô bị một bàn tay túm lại.

Hoa Cẩn không thở được, mắt mũi miệng đều là nước, lần này cô thực sự bị kéo vào địa ngục rồi.

Hoa Cẩn bị làn sóng đánh dạt lên bờ, cô nằm trên cát, ho dữ dội.

Trán cô bê bết máu, khi cô muốn đứng dậy thì mới phát hiện ra chân mình không còn chút sức lực nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận