Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa Cẩn quay đầu nhìn hai chân mềm nhũn của mình, vừa rồi khi hai xe đâm vào nhau, chân cô cũng bị va đập nghiêm trọng, không biết có phải đã bị gãy xương rồi không.

“Hừ.”

Bỗng nhiên, sau lưng cô vang lên một tiếng lầm bầm.

Người đàn ông bước ra từ làn nước, chậm rãi đứng dậy, máu từ trên trán trượt xuống sống mũi, từ mũi chảy xuống cằm, sau đó nhỏ giọt tí tách.

Ma quỷ, hắn chính là một con ma quỷ vừa mới bò ra khỏi địa ngục.

Bước đi của hắn cũng khập khiễng, hình như cũng đã bị thương, nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía cô.

Mặc dù hắn đang nở nụ cười, nhưng nụ cười này quá đáng sợ, Hoa Cẩn cảm thấy người đàn ông này chuẩn bị làm điều gì đó với mình.

Hoa Cẩn cố gắng trườn về phía sau, nước mắt rơi như mưa, dùng hết sức bình sinh lê đôi chân tàn này tránh xa kẻ đó.

“Đừng, đừng, anh đừng tới đây!”

“Hoa Cẩn, cô đúng là khiến tôi thất vọng.”

“Tôi còn định dẫn cô đi cùng, để cô nhìn cho thật kỹ tôi giết người đàn ông kia như thế nào. Nhưng thực sự không ngờ, cô suýt chút nữa đã giết tôi rồi.”

“Ha ha ha… Ha ha ha!” Hắn cười ra nước mắt.

Hoa Cẩn không dám nghĩ nếu hắn bắt được mình thì sẽ xảy ra chuyện gì, cô bò như một con cua, chỉ có một suy nghĩ là thoát khỏi người đàn ông này.

Tịch Khánh Liêu không quan tâm đến vết thương trên người, lao thẳng đến trước mặt cô, chặn đường lui của cô. Hắn ngồi xổm xuống bên cạnh cô, rống lên chất vấn: “Tại sao lại đối xử với tôi như thế! Tại sao!!!”

“Tôi yêu cô như vậy, cô lại muốn giết tôi? Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì? Chẳng lẽ bởi vì tôi không dịu dàng được bằng người đàn ông kia sao? Bởi vì tôi không tài hoa như anh ta nên cô mới vứt bỏ tôi, muốn tôi chết?”

Cằm Hoa Cẩn vùi vào trong cát, cả người đầy đất cát khiến cô buồn nôn. Cô cố gắng sờ soạng xung quanh muốn tìm thứ gì đó, cô nhanh chóng chạm được vào một vật cứng.

“Trả lời tôi đi!”

“Đủ rồi…”

“Con mẹ nó! Tôi hỏi cô mà cô dám không trả lời à? Mau nói cho tôi biết rốt cuộc là vì sao!”

“Được rồi! Tất cả mọi chuyện đều như anh nói! Anh không dịu dàng được bằng anh ấy, không tài hoa được như anh ấy, thế nên tôi chán ghét anh, tôi muốn anh chết đi!”

Tịch Khánh Liêu nghe được câu trả lời của cô thì lập tức ngẩn người.

Bốp!

Hoa Cẩn nắm chặt hòn đá trong tay, nhân cơ hội này ra sức đập vào đầu hắn.

Cô dốc toàn bộ sức lực, có thể nghe được tiếng động rất lớn.

Tịch Khánh Liêu không kịp đề phòng, bị cô đánh bất tỉnh nhân sự, cả người ngã sấp xuống, đè lên người cô.

Hoa Cẩn run rẩy ném hòn đá dính máu sau một bên, vươn tay bịt chặt miệng mình. Cô cố gắng không phát ra âm thanh, nhưng trong lòng cô đã sợ đến phát điên rồi.

Chờ một lúc sau, Hoa Cẩn mới lấy lại bình tĩnh. Cô đẩy người đàn ông đang nằm trên người mình ra, người này giống như người chết, nằm yên một chỗ không động đậy.

Cô cẩn thận đặt tay lên mũi hắn, vẫn còn thở.

Đúng là lớn mạng.

Hoa Cẩn nhìn hòn đá, nhưng không có dũng khí đập thêm lần nữa.

Cô muốn bò ra ngoài bãi biển, nhưng thân thể còn chưa kịp di chuyển thì đã nghe thấy tiếng ô tô trên cầu.

“Tìm được người rồi.” Khổng Thành Văn nhàn nhã dựa vào ghế sau, nhìn người phụ nữ mặt mày hốt hoảng dưới cầu.

“Nhanh lên, đừng để cô ta chạy mất.”

“Rõ!”

Năm vệ sĩ lập tức từ trên xe bước xuống. Bọn họ kiểm tra Tịch Khánh Liêu một chút rồi đưa hắn lên xe.

“Cô to gan thật đấy, ai đã thả cô ra ngoài?”

Khổng Thành Văn ngồi xổm xuống trước mặt Hoa Cẩn, nụ cười anh tuấn phong lưu nhưng vẻ nghiêm nghị không hề thuyên giảm. Hoa Cẩn bị dọa đến mức không dám lên tiếng.

“Để tôi đoán xem nào, là người đàn ông tên là Trình Trả đúng không?” Khổng Thành Văn nói xong thì quay đầu nhìn chiếc xe bị lũ quấn không thấy tăm hơi: “Thứ đó đúng là một tên vô tích sự, nhưng mà được cái đầu óc ngu si dễ lừa gạt. Hạng người như vậy chẳng xứng đáng làm con cờ của tôi, chết đi cũng không tổn thất gì.”

Khổng Thành Văn nói xong thì đứng dậy: “Được rồi, người nên mang đi cũng đã mang đi rồi, để tôi nghĩ một chút xem nên trừng phạt cô thế nào.”

Nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, anh ta khẽ cười một tiếng, chậm rãi nói: “Đồ đàn bà lăng nhăng.”

“Khổng tiên sinh, có thể đi rồi.”

“Đưa cô ta lên xe.”

“Vâng.”

Hoa Cẩn bị hai người vệ sĩ nhấc lên, cô đột nhiên biết được người đàn ông trước mắt này chính là Khổng tiên sinh mà Trình Trát nhắc tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận