Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khổng Thành Văn nhìn cô, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Cô bị anh ta đưa ra khỏi bệnh viện, nhưng lại không trở về biệt thự lúc đầu mà là tới địa bàn của anh ta.

Cách đó vài chục cây số có một hoa viên được bao bọc bởi những hàng rào sắt cao hơn hai mét, nhìn qua giống như một chiếc lồng chim rực rỡ và thê lương.

“Nếu như để cô chạy mất thì tôi làm gì còn gì để khống chế Tịch Khánh Liêu nữa? Thế nên trước khi Tịch tiên sinh có mệnh lệnh mới thì tôi vẫn sẽ nhốt cô lại.”

“Các người đều là những kẻ điên.” Hoa Cẩn bị ép buộc vô cùng khó thở.

“Cảm ơn lời khen.” Khổng Thành Văn nghiêng đầu dựa lên tường, vết thương trên mặt khiến anh ta nhìn trông như dã thú: “Tôi rất thích cách gọi kẻ điên này.”

Hắn tiến vào nhà trước, còn Hoa Cẩn bị hai tên vệ sĩ kéo vào trong, cô thấy Khổng Thành Văn mở khóa cửa bằng vân tay.

Trang trí bên trong khác với bên ngoài, giấy dán tường màu hồng, thảm lông trắng, chuông gió, hàng ngàn con hạc giấy treo trên trần, trông như một căn phòng dành cho trẻ con vậy.

Trong khi Hoa Cẩn đang cảm thấy kỳ quái thì Khổng Thành Văn đã nhanh chóng bước lên, kéo một cô bé đang trốn sau cánh cửa. Một cô bé đáng yêu đang mặc một bộ váy công chúa.

Cô bé bị tóm được thì lập tức khóc ầm ĩ, nhìn thấy Hoa Cẩn thì lập tức hét lên với cô: “Chị ơi, cứu em với! Cứu em với, chú này là người xấu! Hu hu hu!”

Cô bé vừa hét lên được mấy câu thì đã bị Khổng Thành Văn bịt miệng lại. Anh ta ôm lấy thắt lưng cô bé bước lên tầng hai, sau đó ra lệnh cho vệ sĩ: “Nhốt cô ta lại.”

Hoa Cẩn không thể nào nhầm được, trước đây cô cũng đã từng gặp cô bé này. Từ góc nhìn của cô có thể nhìn thấy đầu gối cô bé tím bầm, trong bắp đùi cũng ẩn hiện những vết thâm tím, rõ ràng là đã từng bị ngược đãi.

Trên lầu truyền tới những tiếng đập cửa và tiếng khóc vô cùng thảm thiết. Có lẽ là thấy có người tới nhà nên cô bé mới điên cuồng cầu xin sự giúp đỡ như thế.

Cuối cùng Hoa Cẩn đã biết hàng rào cao hơn hai mét mà cửa mật mã được thiết kế vì ai, chỉ là một cô bé khoảng chừng mười tuổi.

Gã đàn ông này là một kẻ ấu dâm.

Biết được sự thật này, Hoa Cẩn nôn nóng cắn móng tay, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu trong lòng xuống.

Âm thanh kéo dài hơn nửa tiếng, những tiếng khóc từ to thành nhỏ, có lẽ là gào khản tiếng không phát ra âm thanh được nữa. Hoa Cẩn dường như có thể cảm nhận được tâm trạng của cô bé, cô bất lực ngồi trên ghế sô pha, bất tri bất giác mà cắn tay đến bật máu.

“Xin lỗi đã để cô đợi lâu.”

Người đàn ông từ trên lầu đi xuống, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ, căn bản không hề cảm thấy lo lắng vì bí mật của mình bị phát hiện. Anh ta ngồi xuống trước mặt cô, vắt chéo chân, ngả người ra sau vô cùng thoải mái.

“Sắc mặt của cô không được tốt cho lắm nhỉ?”

Hoa Cẩn mím chặt môi, không nói chuyện.

“Tôi biết, cô đã từng gặp cô bé kia rồi đúng không? Trước đây tôi đã cử cô bé đi điều tra các người, tôi còn hứa hẹn với cô bé rằng nếu như có thể thuyết phục cô rời khỏi Tịch Khánh Liêu thì tôi sẽ thả cô bé và em trai ra.”

Người đàn ông này còn bắt cóc cả em trai của cô bé kia nữa.

“Nhưng mà tiếc là cô bé này đã không làm được chuyện đó, thế nên thậm chí còn chẳng có cơ hội gặp lại em trai mình.”

Anh ta nói đến đây thì khóe miệng càng nhếch lên cao hơn.

“Anh… Anh không sợ trời phạt à?”

“Ha ha ha, cô đang nói đùa gì thế? Tịch Khánh Liêu còn làm ra được bao nhiêu chuyện với cô như vậy, tôi đây thì tính là gì chứ? Cho dù trời có phạt thì cũng sẽ phạt anh ta trước tiên.”

“Các người đều là lũ biến thái.”

“Ừ, cô nói đúng.” Anh ta cười cười, nhướn mày nhìn cô.

Khổng Thành Văn khoác tay lên thành ghế, thoải mái ngồi.

“Yên tâm, tôi sẽ không đối xử với cô như thế đâu. Nhưng mà những người phụ nữ xinh đẹp đều rất nguy hiểm, thế nên tôi phải trông chừng cô cẩn thận một chút.”

“Còn nữa, nếu như cô thực sự muốn chạy trốn khỏi nơi này thì cũng đừng nên dẫn theo cả cô bé kia. Nếu không thì mọi hậu quả sẽ do đứa bé trong bụng cô gánh chịu đấy.”

Tên đàn ông biến thái thích ấu dâm.

“Ọe…” Cô lập tức bịt chặt miệng, sắc mặt trắng bệch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận