Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tịch Nho nhanh chóng bị kéo ra ngoài, ầm ĩ cũng dần tan.

Khổng Thành Văn vẫn ngồi xem kịch vui trên ghế nhanh chóng đứng dậy, mỉm cười tiến lên.

“Lão gia, tức giận không tốt cho sức khỏe, việc gì phải lãng phí thời gian với loại người như thế chứ? Giang sơn của ông ta có to lớn thế nào đi nữa, chẳng phải ngài nói một câu vẫn tan thành mây khói đó sao.”

“Thế sao?” Ông ta nhướn mày, hừ lạnh một tiếng.

“Cơ nghiệp nhà họ Tịch cuối cùng lại bị hủy hoại trong tay tôi, nhưng cậu đừng tưởng tôi không biết cậu đã làm những gì. Cháu trai tôi bị giật điện đến phát điên thì cậu mới báo cáo cho tôi biết?”

“Oan uổng quá, lúc trước tôi cũng muốn nói cho ngài, nhưng không tìm được cơ hội. Ngài cũng biết đấy, Tịch Nho rất đa nghi.”

Tịch Tổ không có tâm trạng nghe anh ta nói những lời sáo rỗng.

“Khánh Liêu bây giờ đã bình tĩnh lại chưa?”

“Vừa mới được tiêm thuốc an thần, nếu ngài muốn gặp anh ta thì tôi đưa ngài đi.”

“Chắc nó cũng không muốn gặp tôi đâu, trước đây chính tôi đã làm nó trốn nhà ra đi, bỏ trốn cùng người phụ nữ kia.”

“Cháu trai của ngài bây giờ biến thành người như con rể ngài vậy, người phụ nữ kia bị đánh cho bầm dập mặt mũi, thương tích đầy mình, cứ nhìn thấy cậu ta là sợ.” Khổng Thành Văn nhướn mày, như đang kể chuyện cười.

Ông lão mặt không cảm xúc nhìn anh ta.

Một lúc sau, ông ta mới hỏi: “Cô ta đang ở đâu?”

“Cô ta ăn trộm xe của tôi, theo như định vị thì hình như đang lái xe về phía nhà mình.

“Cô ta là một cô nhi, lấy đâu ra nhà?”

Tịch Tổ hít sâu một hơi, phá bỏ giới luật trước đây, phất tay ra lệnh cho Khổng Thành Liêu: “Cậu đi bắt cô ta trở lại đây cho tôi, đưa đến phòng bệnh của Khánh Liêu.”

“Ồ, lão gia, tôi không nghe nhầm chứ, ngài làm như thế chẳng khác nào đưa dê vào miệng hổ, một con dê sống sờ sờ sẽ bị hổ cắn chết đấy!”

“Chỉ cần làm cháu tôi vui thì cô ta có chết cũng có sao? Chỉ là một người phụ nữ thôi mà, nếu cháu trai tôi thích cô ta thì cứ đưa cô ta đến.”

“Ngài đúng là chuyên gia trong chuyện này. Ha ha ha, được rồi, tôi sẽ làm theo, tôi tin ngài sẽ khiến Khánh Liêu thỏa mãn.”

Chờ khi Khổng Thành Văn ra ngoài, người bên cạnh Tịch Tổ mới thấp giọng hỏi: “Có cần tôi phái người đi theo cậu ta không?”

“Không cần, loại người như cậu ta dễ đối phó thôi, chỉ cần dùng lợi ích là có thể uy hiếp được, cũng rất ngoan ngoãn nghe lời.”

Tác dụng của thuốc an thần sắp hết, ngón tay của Tịch Khánh Liêu khẽ cử động.

Hắn nằm trên giường, chiếc chăn mà hắn đang đắp có logo một bệnh viện: Bệnh viện tâm thần Tịch Liệu.

Bàn tay đang truyền dịch cũng không ngừng giãy dụa, hắn thề nếu mình đứng lên được thì nhất định sẽ đập nát bệnh viện này!

“Xem ra tinh thần rất tốt.” Khổng Thành Văn đẩy cửa bước vào.

Tịch Khánh Liêu dùng hết sức quay đầu lại, trong ánh mắt tràn đầy tia máu.

“Đại thiếu gia, anh đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ, thú cưng của anh đang trên đường được đưa tới đây, lát nữa là anh sẽ có nơi phát tiết.”

“Mẹ kiếp, anh đang nói cái quái gì thế?” Giọng nói của hắn hơi trầm, nhiều âm còn không phát ra âm thanh được.

“Ha ha… Đây là xích sắt, tôi đích thân chuẩn bị cho anh đó.”

Anh ta giơ một sợi dây xích lên, sợi dây làm bằng kim loại trông vô cùng chắc chắn. Một đầu dây được buộc vào đầu giường, đầu còn lại rũ trên mặt đất.

“Thú cưng của anh sắp đến rồi, anh nhớ trói cô ta lại thật chặt. Nếu như để cô ta chạy trốn lần nữa thì tôi không tìm về giúp anh được đâu đấy.” Khổng Thành Văn cười nhạo.

“À, còn nữa, nếu như thú cưng không chịu nghe lời thì cứ chặt đứt tay chân cũng không sao đâu. Ông của anh cũng đã dặn rồi, ông ta cho phép anh chơi thoải mái, muốn làm nhục cô ta kiểu gì cũng được. Anh cứ tùy ý mà làm.”

“Tịch Khánh Liêu, nhân lúc bây giờ anh vẫn chưa bị nhân cách khác thay thế thì hãy chăm sóc dạy dỗ cô ta cẩn thận. Anh làm thế nào để cô ta không bao giờ dám chạy trốn nữa…” Khổng Thành Văn ghé sát lại, chậm rãi nói từng chữ. Mỗi câu mà anh ta nói ra đều vô cùng mê người, nhưng nội dung lại khiến người khác phải ớn lạnh.

Ngoài sợi dây xích kia, Khổng Thành Văn còn cho hắn rất nhiều thứ, một con dao, một thanh sắt, nến, vòng cổ…

Người đàn ông này rất biết cách chơi, mỗi một thứ đều có thể khơi gợi ham muốn tình dục. Vừa nhìn thấy những thứ này, dương vật bị thuốc an thần làm mềm ra của Tịch Khánh Liêu lại rục rịch cứng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận