Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tịch Khánh Liêu điên cuồng giật giật khóe miệng, nghiêng đầu nhìn cô: “Đây là những lời thật lòng của cô à?”

Hoa Cẩn không nói lời nào, nhưng sự kiên định trong mắt cô còn rõ hơn bất cứ câu trả lời nào khác.

Tịch Khánh Liêu nhớ lại lời Khổng Thành Văn mới nói, hắn chơi cô thế nào cũng được, vậy thì hắn sẽ làm cho cô không thể nào rời xa mình.

Hoa Cẩn thấy hắn nhìn mình như vậy thì không tự chủ được lùi về sau. Mặc dù cô đã quyết tâm tìm chết nhưng thấy hắn đến gần thì thân thể vẫn không nhịn được mà sợ hãi.

Hắn đứng trước mặt cô, nắm lấy bắp chân phải của cô, giơ dao lên. Ánh dao sắc bén, trong mắt hắn chỉ có thù hận, hắn muốn tự tay chặt đứt một chân của cô!

Hoa Cẩn đã nghĩ tới vô số tư thế chết của mình, nhưng cô lại quên mất một chuyện quan trọng: Tịch Khánh Liêu không bao giờ muốn cô chết, hắn muốn cô nếm trải nỗi đau đớn của việc sống không bằng chết! Thế nên tàn tật chính là biện pháp tốt nhất.

Một giây trước khi lưỡi dao hạ xuống, Hoa Cẩn sợ hãi vô cùng, cô điên cuồng gào thét: “Đừng! Đừng mà! Không được!”

“Anh là một kẻ điên!”

Cô không quan tâm đến đau đớn mà nắm chặt lấy cổ tay hắn, bất chấp chuyện lưỡi dao cắt lên cánh tay cô. Hoa Cẩn dùng tất cả sức lực đẩy hắn ra xa mình!

Tịch Khánh Liêu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, trong người vẫn đang chịu ảnh hưởng của thuốc an thần. Hắn bị cô đẩy một cái, cả người vô lực ngã về phía sau.

Bốp!

Một tiếng va đập vang lên.

Gáy Tịch Khánh Liêu đập thật mạnh lên thành giường, ánh mắt hắn lập tức dại ra mấy giây, sau đó bật khóc.

Con dao rơi xuống, Hoa Cẩn run rẩy nhặt lên, cảnh giác chĩa thẳng về phía hắn.

“Cẩn Cẩn, anh đau quá, đau quá!” Tịch Khánh Liêu khóc thút thít, hắn vươn tay ôm đầu, nước mắt trào ra.

Hoa Cẩn dần dần bình tĩnh lại.

Cô ném dao xuống đất, nhào tới ôm chầm lấy hắn. Sắc mặt cô tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng theo thái dương, cố sức ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt.

Tịch Khánh Liêu vẫn khóc, hắn cũng nức nở ôm lấy cô vào lòng.

“Cẩn Cẩn, cả người em đang run lên, có phải vừa rồi anh lại làm chuyện gì có lỗi với em không?”

“Hu hu, Khánh Liêu, em sợ lắm.”

“Đừng sợ, anh ở đây, không ai có thể bắt nạt em đâu. Anh sẽ cố gắng không để anh ta ra ngoài nữa.”

Hắn thực sự vô cùng dịu dàng, hoàn toàn khác với nhân cách vừa rồi.

Hắn vỗ nhẹ lên lưng cô, động tác vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, cả người Hoa Cẩn dần trở nên ấm áp.

Cảm xúc dồn nén đã lâu lúc này mới được trút ra. Cô là con người, cũng sợ cái chết. Mặc dù cô chỉ là một cô nhi nhưng cũng không muốn bị hắn đánh gãy chân, trở thành một món đồ chơi suốt quãng đời còn lại.

Tịch Khánh Liêu nhấc ghế lên, sải bước tiến về phía trước, đập ghế lên cửa.

“Tất cả cút hết cho tôi!”

Ghế gỗ vỡ tan tành, mấy bác sĩ xung quanh đều lui vội về sau, sợ hãi không yên mà nhìn người ở bên trong.

Một bác sĩ còn chưa từ bỏ ý định, cầm kim tiêm lên nói: “Anh Tịch, anh phải phối hợp điều trị với chúng tôi một chút, phản ứng phụ của việc giật điện ảnh hưởng quá nhiều đến anh.”

Tịch Khánh Liêu nắm chặt lấy tay anh ta, kim tiêm đâm ngược lên vai bác sĩ.

“Tôi đã bảo các người cút thì các người mau cút! Cứ thử tiến lên một lần nữa xem!” hắn thở dốc đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm nhóm bác sĩ.

Người bác sĩ không chịu nghe lời đã bị hắn đạp ra ngoài.

Rầm!

Cửa phòng bệnh nhanh chóng khép lại, mấy viên thuốc an thần cũng bị ném hết ra ngoài.

Trong phòng bệnh, Tịch Khánh Liêu kéo hét bàn ghế lại chắn cửa, còn đóng hết cửa sổ lại, không còn bất cứ khe hở nào.

Chờ khi hắn làm xong tất cả những việc này thì đã mệt đến mức phải chống tường thở dốc.

Hắn quay đầu nhìn Hoa Cẩn đang ngồi xổm trong góc nhà, hai tay vô lực che trước ngực. Khi hắn nhìn về phía cô, hắn có thể thấy cô run lên một cái, hai mắt càng nhắm chặt lại hơn.

Trong phòng nhất thời chỉ còn lại những tiếng hít thở.

Hắn vươn tay chạm lên gương mặt cô, Hoa Cẩn lại run lên.

“Cẩn Cẩn.” Tịch Khánh Liêu nhẹ nhàng gọi, giống như sợ làm cô kinh hãi: “Anh không bị thay thế, anh ta chưa trở lại đâu, em yên tâm, là anh, anh đây.”

Lúc này Hoa Cẩn mới dám mở mắt ra, đôi môi mím chặt cũng dần dần thả lỏng. Biểu cảm của cô vô cùng đáng thương, khóe miệng cũng rỉ máu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận