Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong bệnh viện buồn chán vô cùng, mỗi buổi tối Tịch Khánh Liêu lại tắt điện rồi đốt nến dỗ dành cô vui.

Thậm chí hắn còn lấy chiếc chuông trong ngăn kéo đeo lên cổ mình rồi cầm tay cô lắc nhẹ một cái. Mỗi lần tiếng chuông vang lên là hắn lại cười khúc khích hỏi cô muốn phục vụ gì.

“Nhìn anh như thế này có phải trông rất giống một chú chó con không?”

Hoa Cẩn nghe vậy thì không cười nổi, bởi vì hắn cũng đã từng nói cô là con chó của hắn.

“Cẩn Cẩn, anh có thể làm tất cả mọi chuyện vì em, chỉ cần em vui vẻ là được.”

“Khánh Liêu…” Cô khẽ vươn tay chạm lên chiếc chuông trên cổ hắn.

Trong mắt cô tràn ngập bi thương: “Em rất sợ anh sẽ biến trở lại thành anh ta.”

Tịch Khánh Liêu gục đầu xuống, hắn dường như không thích nói chuyện về đề tài này.

Hắn đẩy nhẹ bả vai cô, cả người cô nằm xuống giường, nhẹ nhàng tách hai chân cô ra.

“Cẩn Cẩn, chúng ta làm chút chuyện gì đó nhé, làm chuyện mà có thể khiến em vui sướng…”

Những tiếng chuông leng keng vang lên khắp căn phòng.

Tịch Khánh Liêu cúi người xuống hôn cô, đầu lưỡi mạnh mẽ quét dọc một đường trên thân thể Hoa Cẩn. Cô bị hắn giữ chặt hai chân không nhúc nhích được.

“Ưm…”

Một tiếng rên khẽ như mèo kêu khiến dương vật của hắn đột nhiên cứng rắn, hắn không nhịn được mà bắt đầu trêu chọc nơi tư mật của cô.

“Cẩn Cẩn, Cẩn Cẩn…”

Giọng nói của hắn tràn đầy từ tính, nơi tiểu huyệt mẫn cảm đột nhiên bị hắn liếm. Hoa Cẩn nức nở một tiếng, ưỡn người lên cao.

“Cẩn Cẩn, có phải ở chỗ này không?” Hắn dường như đã có được câu trả lời, nhanh chóng áp môi mình lên âm đạo đầy đặn của cô, dùng răng và đầu lưỡi liên tục tấn công nơi yếu ớt đó.

Đầu óc Hoa Cẩn trống rỗng, dâm thủy không kiềm chế được mà chậm rãi chảy từ bên trong vách thịt non mềm ra ngoài. Tịch Khánh Liêu tiến được một tấc lại muốn thêm được một thước, hắn cố gắng đâm đầu lưỡi vào sâu bên trong hơn.

Hoa Cẩn thở dốc, cố gắng nắm lấy đầu hắn, đẩy ra khỏi hai chân mình.

“Ưm… Đừng mà…”

Dâm thủy của cô vẫn chảy ra ngoài không ngừng, cô lắc đầu nguầy nguậy, tóc xõa tung rũ trên gương mặt, đôi môi hé mở, những tiếng thở và tiếng rên rỉ không kiềm chế được mà thoát ra.

Cô ngửa đầu lên cao, cả người như rơi vào trong một vòng xoáy. Nếu nói là đau đớn thì cũng không phải, thậm chí còn có chút chờ mong. Cô vô thức kẹp chặt lấy đầu hắn, không muốn hắn rời đi.

Hoa Cẩn chẳng mấy chốc đã lên đỉnh, dòng nước ấm bên trong trào ra như muốn rửa trôi lý trí của cô.

Đầu lưỡi của hắn vẫn tiến vào sâu hơn, chóp mũi của Tịch Khánh Liêu vùi sâu vào trong tiểu huyệt của Hoa Cẩn. Cô kẹp chặt lấy đầu hắn, há miệng thở dốc.

Đầu óc cô trống rỗng, cô làm mọi chuyện theo bản năng của mình, thân thể cô lúc này đã không thuộc sự khống chế của cô nữa mà khát khao có được khoái cảm.

“A, cứu em… Ah… Ah… Cứu em… Oh!”

Hoa Cẩn lại tiếp tục lên đỉnh, cô sung sướng tới mức chảy nước, cả người tê dại. Ánh mắt cô tràn đầy sương mù, xung quanh chỉ còn mùi vị tình dục!

Tịch Khánh Liêu há miệng nhận lấy dâm thủy của cô, hắn nuốt không ngừng, chiếc chuông trên cổ cũng theo động tác nuốt xuống mà rung lên.

“Mùi vị của Cẩn Cẩn là thứ ngon nhất anh được ăn từ trước đến giờ.”

Hoa Cẩn lúc này thần chí không rõ, đến hô hấp cũng chỉ dựa vào bản năng, gương mặt ửng hồng vô cùng dâm đãng.

Cô không nhận ra quần áo của mình đang càng lúc càng ít, đến cả chiếc quần lót nhỏ xíu cũng đang nằm trong tay Tịch Khánh Liêu.

“Đến lúc tận hưởng thoải mái rồi, Hoa Cẩn của anh!”

Ngọn nến trước đầu giường bị gió thổi tắt từ bao giờ, nhưng bóng tối càng dễ bề hành động.

Những ngày tiếp theo, bọn họ phải thay đổi tư thế liên tục. Trước đây Hoa Cẩn sợ nhất là phải quỳ xuống làm tình với Tịch Khánh Liêu, nhưng bây giờ cô đã có thể hưng phấn mà vểnh mông lên, dùng sức ép vào hắn để âm đạo của mình có thể bao trọn lấy đầu lưỡi hắn.

Tịch Khánh Liêu dùng đầu lưỡi phục vụ cô, mỗi lần thấy dâm thủy của cô trào ra thì mừng rỡ uống hết.

Hoa Cẩn hưởng thụ quá trình này, đây là lần đầu tiên cô nhận ra thì ra tình dục cũng có thể thoải mái như thế này.

Sau khi lên đỉnh hai lần, Tịch Khánh Liêu nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Hoa Cẩn cũng nhìn hắn, mặc dù ánh mắt cô tràn đầy mệt mỏi nhưng khóe miệng lại nhếch lên chứng tỏ vừa rồi cô vô cùng thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận