Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến tận khi tiếng hít thở của Hoa Cẩn dần trở nên bình ổn thì Tịch Khánh Liêu mới đặt cô nằm thẳng lại.

Hoa Cẩn nửa tỉnh nửa mơ, vươn tay đấm đá tứ tung.

“Đừng nhúc nhích!” Giọng nói của hắn rất hung dữ, giống như một con sói đang nhìn chằm chằm con mồi của mình.

Nửa thân dưới đã cứng đến phát sưng, hắn làm tình với cô, không giống như hưng phấn mà giống như một cuộc đi săn. Hắn cũng không cần nhận được sự đồng ý của cô, dù sao thì con người hắn tốt như thế, ai cũng sẽ muốn được làm tình với hắn thôi.

Hoa Cẩn đau đớn tỉnh dật, cô bất lực nằm trên giường đẩy vai hắn ra, nước mắt nghẹn ngào.

Máu trinh bắn tung tóe trên chiếc giường trắng.

Cả giường kịch liệt rung động theo từng cú thúc của hắn.

Bên ngoài mưa to gió lớn, sấm chớp liên hồi. Trong phòng, dã thú hoàn toàn thức tỉnh, dùng sức khống chế hai tay cô đè lên đỉnh đầu, đâm thật sâu vào trong thân thể cô.

Hắn nhíu mày, sắc mặt tối sầm.

Những tia chớp lóe lên, ánh sáng chiếu rọi gương mặt hắn, hung dữ, sắc bén, trông như một tên ma quỷ.

Hoa Cẩn khóc đến đứt ruột đứt gan, tiếng khóc của cô chìm vào trong tiếng mưa, không ai hay biết.

Cả giường rung lên như muốn sập xuống, tiểu huyệt của cô như bị rách ra thành từng mảnh. Lúc này Hoa Cẩn mới hiểu được mình đã dụ sói vào nhà, chính cô đã ngầm cho phép hắn ăn thịt mình để đổi lấy thức ăn.

Nửa đêm, Hoa Cẩn trần truồng quỳ trên giường, bị bắt ép phải đón nhận thứ khổng lồ không thuộc về mình. Hắn đâm mạnh đến mức Hoa Cẩn muốn nôn, cô cố gắng xin hắn tha cho mình, nhưng không có tác dụng, cả người bị đâm liên tục!

Tịch Khánh Liêu túm đầu cô ấn xuống giường, há miệng cắn lên cổ cô, động tác vẫn thô bạo như trước. Tiểu huyệt nhỏ bé và ẩm ướt mút chặt lấy dương vật của hắn, khiến hắn vô cùng thoải mái.

Những tiếng bạch bạch dần dần chậm lại, những tiếng khóc thảm thiết cũng tắt dần, chỉ còn những tiếng thở dốc.

Sấm chớp qua đi, chỉ còn lại những vệt nước đọng bên cửa sổ.

Mối quan hệ của bọn họ trở nên vô cùng tiêu cực, Hoa Cẩn không còn sức ra khỏi phòng nữa.

Tịch Khánh Liêu chọn quần áo cho cô, hắn mặc cho cô một bộ như công chúa, sau đó lại tiếp tục làm tình. Cuộc sống của cô trong suốt một tháng chỉ có như vậy, ăn rồi lại làm tình, làm tình rồi lại ăn, cứ thế đến tận khi Tịch Khánh Liêu được xuống núi.

Tịch Khánh Liêu thực hiện lời hứa với cô, đưa cô xuống núi, còn dẫn cô đến gặp người nhà mình.

Hắn nói muốn kết hôn với cô.

Hai người đến một tòa nhà văn phòng đồ sộ, nhìn thấy một ông lão tóc bạc trắng nhưng tinh thần vẫn hung mãnh. Ông lão cầm gậy chỉ thẳng vào cô, bắt cô cút đi, một người đàn ông trung niên khác cũng mắng cô, không ai thích cô cả.

Hoa Cẩn thấy vậy thì âm thầm thở phào một hơi.

Cô căn bản không muốn kết hôn với hắn, cô vẫn nhớ lời mẹ dạy, cô muốn được tự do.

Người đàn ông nắm tay cô ra ngoài, sắc mặt âm u.

“Nếu bọn họ không thích em thì anh không cần làm như thế, thân phận của chúng ta bất đồng, em cũng không thích cuộc sống như nhà anh.” Hoa Cẩn khuyên can, nhưng Tịch Khánh Liêu lại nghe ra ý khác.

Hắn dừng bước, nghiêm túc nhìn cô: “Em không thích cuộc sống như nhà anh? Được, vậy chúng ta bỏ trốn.”

Tịch Khánh Liêu thực sự có thể làm tất cả mọi chuyện vì cô, hoặc nói đúng hơn là những chuyện hắn cảm thấy là vì cô.

Hắn như vậy thật đáng thương, Hoa Cẩn cảm thấy mình cũng thích hắn, dù sao thì hắn chính là “ân nhân cứu mạng” của cô. Hắn vẻ ngoài trông thô lỗ lưu manh nhưng lại vô cùng tinh tế.

Hắn biết cô mắc chứng bệnh khó lựa chọn nên ngày nào cũng chọn sẵn quần áo cho cô, đặt gọn gàng ở đầu giường.

Cô thích ăn ngọt, thế nên hắn mua rất nhiều loại kẹo khác nhau. Nhưng hắn sợ cô không chọn được nên mỗi ngày lại để sẵn trong túi cô những loại kẹo cùng một vị, ngày hôm sau sẽ đổi sang vị khác.

Hắn không bao giờ hỏi cô hôm nay muốn ăn cái gì, ngày mai muốn làm cái gì mà luôn giúp cô quyết định tất cả mọi lựa chọn.

Hoa Cẩn rất biết ơn hắn, nhưng biết ơn cũng chỉ là biết ơn, dù sao thì hắn ngay đêm đầu tiên đã không thèm hỏi ý kiến của cô mà tự tiện giúp cô quyết định chuyện làm tình của bọn họ. Điều này khiến Hoa Cẩn hơi sợ, cô thực sự không dám tưởng tượng, nếu như mình tiếp tục ở bên người đàn ông này thì quãng đời còn lại của cô sẽ trải qua như thế nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận