Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thầy giáo, thao em đi, em xin thầy đó, đâm dương vật lớn vào trong âm hộ của chó cái đi…”

“Chó cái sẽ tự nằm lên mép bể bơi, banh âm hộ ra, thầy cứ vui vẻ đâm vào.” Sự phóng túng và dâm đãng của cô gái thật sự vượt qua dự kiến của Vũ Đinh, nhìn thấy vẻ dâm đãng của cô, hắn ngày càng phấn khích.

Chỉ thấy cô gái vội tới bên cạnh bể bơi, duỗi tay xuống nước và cởi bỏ áo tắm, nhờ sức nổi, âm hộ dâm mới bị thao ấy lập tức banh ra rồi giương cao lên.

Khi âm hộ bị thao nhô lên dòng nước thì nhóm thiếu niên trên bờ cũng nhảy xuống nước, bọn họ bơi quanh người Lý Hiểu Sính chen nhau chấm mút, hoặc dùng dương vật đâm vào bầu vú dâm đang nổi trên mặt nước.

Còn Lý Hiểu Sính thì rên rỉ dâm đãng, cô giống như một cái bồn bằng thịt trong bể bơi, chờ đợi nhóm thiếu niên đút dương vật vào âm hộ của cô.

Sau khi thao Lý Hiểu Sính lần đó, Phó Văn Hiên vẫn nghĩ đến chuyện cướp Lý Hiểu Sính từ tay của Triệu Thiên Lỗi. Hắn dẫm nát thiếu niên yếu đuối đó dưới chân, sau khi tra hỏi nhiều lần thì mới biết Lý Hiểu Sính làm việc cho viện thôi miên.

Sau đó Phó Văn Hiên dựa vào các mối quan hệ tìm thấy trường học của Lý Hiểu Sính, nhìn thấy thiếu nữ rên rỉ phóng túng dưới thân hắn ngày đó được tôn sùng là nữ thần vườn trường với khuôn mặt lạnh lùng và xinh đẹp.

Dường như cô thật sự không biết Phó Văn Hiên, thấy cô đi ngang qua hắn, hắn nhìn không chớp mắt. Chỉ có bầu vú dâm đãng nảy lên, cặp mông uốn éo vô cùng dâm đãng ấy khiến Phó Văn Hiên tin đây đúng là người phụ nữ bị hắn thao ngày đó.

Sau đó hắn quyết định sẽ vào viện thôi miên, đặt đơn thôi miên Lý Hiểu Sính thành con điếm dâm đãng.

Đi theo địa chỉ mà Triệu Thiên Lỗi đưa cho, Phó Văn Hiên tìm thấy viện thôi miên đã thôi miên Lý Hiểu Sính thành đĩ dâm.

Tiền là tiêu chí duy nhất để viện thôi miên làm việc, Phó Văn Hiên cung cấp nhiều tiền hơn mức mà Lý Hiểu Sính có thể tạo ra. Người đàn ông đeo kính ngước mắt, khuôn mặt hơi cúi xuống, nở một nụ cười hài lòng, hắn ta đồng ý lời đề nghị của Phó Văn Hiên.

Buổi chiều cùng ngày, Lý Hiểu Sính đi vào viện thôi miên, lúc trở ra thì cô đã trở thành nô lệ tình dục của Phó Văn Hiên. Cô quỳ rạp trên mặt đất như một con chó chờ bị Phó Văn Hiên dắt ra ngoài.

Cô gái mặc một bộ trang phục hầu gái ren màu đen, không có đồ lót vải bên trong khiến da thịt trơn bóng của Lý Hiểu Sính như ẩn như hiện, cặp vú to rủ xuống, thịt vú tràn ra qua khe hở, trên bộ ngực dâm đãng ấy là núm vú sưng đỏ bị cái gì đó kẹp lại làm thay đổi hình dạng.

Mỗi lần cô cử động một chút là núm vú bị kẹp đến mức sưng tấy sẽ cọ vào lớp vải ren thô ráp gây ra khoái cảm vừa đau vừa tê dại, làm ánh mắt quật cường của cô trở nên ướt át.

Trên chiếc đùi trắng nõn đang quỳ trên mặt đất là đai đen ghìm chặt vào thịt, khiến cho đôi chân vốn khêu gợi trở nên dâm dục hơn bao giờ hết.

Động tác quỳ úp sấp khiến chiếc váy hầu gái của cô bị tốc lên tận eo, cặp mông tròn trịa vểnh cao lên đang run rẩy một cách căng thẳng, giữa mông có một quả bóng bằng nhung màu đen như cái đuôi tròn xoe của con thỏ vậy.

Phía dưới quả cầu nhung là âm hộ không che đậy chút nào, lớp lông mu đen trên làn da mềm mại và đầy đặn đã bị cạo sạch, bọc trong nước dâm sáng lấp lánh.

Bên trong hai cánh hoa mập mạp là cửa huyệt liên tục mấp máy run rẩy, từng dòng nước dâm trào ra bên ngoài.

Bởi vì động tình mà đôi môi nhỏ nhắn cũng đỏ bừng, món đồ chơi nhỏ màu đen trượt xuống cắn mút lấy âm vật.

Món đồ chơi nhỏ màu đen ấy được bố trí ở âm vật của Lý Hiểu Sính, giống như cái miệng nhỏ, nó liên tục mút âm vật ướt át mềm mại. Vật nhỏ này thực sự khiến cô gái đang bò trên mặt đất phải rên rỉ dâm đãng đến mất kiểm soát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận