Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiêm Triều Tông đối với địa vị của mình , vẫn là tự mình hiểu lấy, cho nên vừa rồi cô câu kia: Nếu em thực sự muốn anh chết thì sao. Cũng không phải hoàn toàn không có khả năng.

Cái ngày hội này kéo dài liên tục 7 ngày 7 đêm, buổi tối không có trâu đực chạy như điên, ở trên quảng trường trung tâm thành phố, ban đêm lại có các loại hoạt động, sinh hoạt ban đêm ở chỗ này cũng nhộn nhịp hẳn lên, mọi người cầm rượu sâm banh phun lên nhau, vỏ trứng gà đầy đất.

Mùa hạ nóng bức, cô chỉ mặc quần đùi cùng áo sơmi xẻ tà lộ ra bụng nhỏ bằng phẳng, giống như con ngựa hoang thoát cương, gia nhập vào trong đội ngũ phun rượu sâm banh.

Cảnh tượng náo nhiệt,cùng Chiêm Triều Tông không hợp nhau, mặc quần dài màu đen cùng áo ngắn tay, ánh mắt luôn gắt gao nhìn chằm chằm cô, không cho đôi mắt mình có bất cứ cơ hội thở dốc nào, sợ cô chạy đến trong một góc nào đó mà hắn không thấy.

Người đang loạng choạng một tay nắm rượu sâm banh , nhìn hắn nhe răng cười thoải mái, trong mắt như chưa sao trời, hắn cũng cười theo, nhìn cô chạy về phía mình, tưởng muốn ôm.

Đã làm ra hành động mở tay chờ ôm ấp , cô lại hướng miệng bình rượu nhắm ngay hắn, chất lỏng vừa mới lay động, —xoẹt— một tiếng, từ trong chai phun tung toé ra, dịch nhầy rượu rải đầy người hắn.

“Ha ha ha, ha ha ha ——”

Hắn nhắm mắt lại, cũng không tức giận, đem cồn trên mặt lau đi, bất đắc dĩ cười.

“Bây giờ có thể ôm anh chưa?”

Lúc trước cô đã tới một lần cũng với cháu dâu, lần thứ hai tới, Liên Qua Nhã đã rất quen thuộc, nơi nào có mỹ thực, mang theo hắn mỗi khi đi ngang qua một cửa hàng nào đều muốn nếm thử xem.

Mà khí hậu không phù hợp với cơ thể, ở trên người Chiêm Triều Tông biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Bộ tiêu hóa của dạ dày đưa ra lời cảnh báo, nôn mửa không ngừng, dạ dày quặn đau, nửa đêm đi vào phòng khám —truyền dịch, cô ở bên cạnh hắn , bồi hắn cả một đêm, ngủ say ngã vào trên đùi hắn.

Đó là khoảnh khắc hắn cảm thấy hạnh phúc nhất đời này, lớn mật vuốt ve gương mặt cùng tóc cô, niềm vui vẻ của những ngày này , cuối cùng cũng đến phiên hắn.

Liên tiếp sáu ngày, hắn không ăn được nhiều, ngoài ý muốn chính là, Qua Nhã thực đau lòng hắn, cô nói: “Chờ lễ hội kết thúc, chúng ta liền về nước, đi ăn món anh thích!”

Mà ngày mai chính là một ngày cuối cùng, hắn có cảm giác cô không muốn rời đi nơi này.

“Chúng ta mỗi năm đều tới, được không?”

Cô cười cười, ỷ ở đầu vai hắn nhắm mắt lại.

Vào tối một ngày cuối cùng , quảng trường trung tâm có biểu diễn bắn pháo hoa , trong tay mỗi người đều có ngọn nến, bọn họ cũng lĩnh ngọn nến cùng khăn quàng cổ.

Trên lầu có rất nhiều người đang chụp ảnh, trung tâm quảng trường người đến ngưới đi sôi động náo nhiệt, có người ở trên lầu nói chuyện, dùng tiếng Tây Ban Nha, bọn họ cũng nghe không hiểu, Chiêm Triều Tông nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh, giống như gặp được bạn bè sung sướng giơ cao khăn quàng cổ màu đỏ cùng ngọn nến trong tay.

Chờ bọn họ nói chuyện xong, chung quanh có tấu nhạc,trong miệng mọi người đồng ca hát lên, rất đều rất ăn nhịp.

’Pobre de M,Pobre de M, Pobre de M, que se han acabado las fiestas, de San Fermn.‘

Cùng lúc đó, giữa không trung pháo hoa nổ mạnh vang lên bốn phía, —bùm bùm— trên bầu trời nở rộ những chùm sáng đủ mọi màu sắc.

Từ trước đến nay hắn không thích náo nhiệt , cũng bị cảm nhiễm không khí từ cô mà hát ra.

Ngay sau đó , có người chen về phía trước, hắn bị bắt phải lui về phía sau, vừa định tìm người bên cạnh, tươi cười trên mặt trong phút chốc biến mất.

Người phụ nữ vốn dĩ sánh vai bên cạnh hắn không thấy đâu.

Hắn buông ngọn nến cùng khăn quàng cổ trong tay,quay đầu không ngừng tìm kiếm trong đám người náo nhiệt, biểu tình hoang mang thất thần của hắn cùng những người vui vẻ chung quanh không hợp nhau, cơ bắp trên mặt cứng đờ không động đậy.

“Qua Nhã, Liên Qua Nhã!”

Hắn gào thét lớn, cảm thấy côđã vứt bỏ hắn, cô mốn cả đời sống tại quốc gia náo nhiệt như vậy , không bao giờ muốn hắn nữa,để hắn một mình lẻ loi về nước, cô độc sống hết quãng đời còn lại.

“Qua Nhã, Qua Nhã, ở đâu, Liên Qua Nhã em ở đâu!”

Chen qua đám người không ngừng đi về phía trước , pháo hoa cùng tiếng ca đem tiếng hô của hắn toàn bộ che lấp, thanh âm đồng ca đinh tai nhức óc vô cùng vang dội.

’Pobre de M, que se han acabado las fiestas, de San Fermn… ‘

“Qua Nhã, Liên Qua Nhã!”

Chiêm Triều Tông gầm rú, giọng nói nghẹn ngào, vẻ mặt của hắn hoàn toàn giống như sắp khóc ra , rối loạn thần chí ném xuống ngọn nến trong tay, hành động này làm đám người chung quanh tranh xa hắn, phía sau là một mảnh đất trống, chung quanh hắn hoàn toàn không thấy bóng dáng cô.

“Ô Qua Nhã, Qua Nhã em đừng vứt bỏ anh , Qua Nhã! Liên Qua Nhã a!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận