Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đau, em đau, không dám động.”

Tạ Viễn Lâm túm cánh tay của cô, trực tiếp đem thân thể kéo lại đây.

Xương cốt toàn thân trên dưới đều giống như bị nát vụn hết , đau đến chảy nước mắt, nhìn cự vật cương cứng màu tím dính đầy dâm dịch trước mặt cô còn đang đỉnh đỉnh vào mặt.

Dương vật dựng thẳng, kề sát cơ bụng hắn , không hề có dấu hiệu mềm nhũn .

Người đàn ông rũ mắt nhìn cô, lau lau mồ hôi bị dính ở trán, ánh mắt sắc bén, lười biếng mà nhướng mày.

“Còn cần tôi nhắc sao?”

Cô ủy khuất mà hút hút cái mũi, cố sức chống cánh tay đứng dậy, mở miệng, thay hắn rửa sạch sẽ dâm dịch trên dương vật , quy đầu còn lưu lại một ít tinh dịch cũng nuốt vào, vẫn là hương vị quen thuộc .

Miệng ngậm đến tràn đầy vẫn cố gắng nhét vào hết , liếm thập phần sạch sẽ, hắn vừa lòng mà rút ra.

Tạ Viễn Lâm từ trong phòng tắm đi ra, cầm theo khăn lông ấm áp, rửa sạch hạ thân cho cô, hoa huyệt sưng đỏ lúc đóng lúc mở, lại nhổ ra không ít tinh dịch.

“Chán ghét, đều tại anh, cánh tay em đều sưng lên hết rồi, trên ngực đều là dấu cắn, thật phiền! Bây giờ làm sao mà em mặc quần áo được?” .

Hắn ở trên đùi cô lại đánh một cái , không hề có sự thương hại, “Trên vú có dấu cắn thì làm sao ? Em nghĩ muốn đem vú cho ai xem!”

Cô biết mình nói sai rồi, khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, thanh âm mềm nhũng làm nũng, “Không phải cũng chỉ có em mới tự thấy vú mình sao…… Nhưng trên cổ khẳng định cũng có.”

Tạ Viễn Lâm không hé răng, cô càng luống cuống.

Hắn lại đi lấy khăn lông sạch sẽ khác, trở về giúp cô xử lý vết sưng trên mặt còn có vết thương ở khóe miệng, sau đó bôi thuốc lên, tựa như thời gian bôi thuốc quá chán, cô dùng tay nhỏ nhẹ nhàng nắm lấy dương vật hắn, lắc qua lắc lại làm nũng.

“Anh đừng nóng giận mà lão công, em sai rồi còn không được sao. Em chính là nhất thời nóng vội mau miệng, trừ bỏ anh còn có ai dám xem vú em chứ,em còn không muốn cho người khác xem đâu.”

“Nếu em không muốn làm tình thêm một trận nữa thì cũng đừng nắm dương vật lão tử !”

Tiếng rống của hắn làm toàn thân cô chấn động , vội vàng buông lỏng vật nóng cháy trong tay.

Tạ Viễn Lâm cắn răng mở miệng, vỗ khuôn mặt đã bôi thuốc xong của cô nói, “Em a! Nếu không phải lão tử thủ hạ lưu tình, em đã sớm bị tôi thao đã chết!”

“Anh có nương tay chút nào đâu.” Cô nổi giận bĩu môi.

Môi mỏng hướng bên tai mà tạo ra một độ cong, hắn đột nhiên vươn tay luồn qua nách cô, cô ngứa không chịu được, ngã vào trên giường tay chân vung vẩy phản kháng cười ha ha lên, đá chân laon xạ liều mạng hướng hắn xin tha.

Các điểm nhược mẫn cảm đều bị hắn biết rõ, chưa giận nổi một giây liền tước vũ khí đầu hàng.

Hắn cù gãi nạch cô khoảng chừng nửa phút mới thu tay lại, cô cười đến tinh bì lực tẫn, đôi mắt do khóc mà sưng lên, đầu tóc hỗn độn dán ở trên mặt giống như người điên , ôm bụng lăn qua lăn lại trên giường không dậy nổi.

Xuyên thấu qua khe hở của sợi tóc, nhìn hắn đi vào phòng để quần áo , khi ra thì trên người đã mang áo sơmi không cài nút đi đến giường cõng cô trên lưng , màu trắng áo che dấu những vết cào chói mắt kinh tâm trên phần lưng của hắn.

Tròng vào quần tây, nhấc tay cầm thắt lưng mang vào, áo sơmi được bỏ gọn gàng vào quần tây, đường cong vòng eo phát họa mơ hồ tám khối cơ bụng bên dưới áo sơmi , cảm giác cấm dục mười phần.

Nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức đầu giường , không ngờ là nháo qua 7 giờ sáng rồi, trách không được trời bên ngoài đã nắng chói chan rồi.

“Ở nhà ngủ, trường học bên kia tôi sẽ xin nghỉ cho em.” Hắn vừa mang đồng hồ vừa nói.

“Vâng ~”

Cô nhịn đau đi xuống giường, nhón mũi chạy nhanh đến trước mặt hắn , nhe miệng lộ răng , lộ ra nụ cười xán lạn, tóc xõa bồng bềnh trên vai , lộ ra những dấu dâu tây trên xương quai xanh, dáng người mảnh khảnh , Tạ Viễn Lâm một phen ôm vòng eo cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận