Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm hừ, không sai biệt lắm.”

Tô Nhạc hé mắt nhìn cô, tặc hề hề cười ra tiếng , “Nếu tôi giúp cô cứu em trai, cái này, không nằm trong phạm vi hợp tác của chúng ta, tôi giúp cô thì cô phải giúp tôi thực hiện một yêu câu khác.”

“Tùy anh, chỉ cần có thể cứu em trai tôi ra là được.”

“Được!”

Xe thể thao chạy như baytrên đường cao tốc, tốc độ cực nhanh điên cuồng mà nhấn chân ga, làm trong lòng côrun sợ bắt lấy đai an toàn cả một quãng đường, động cơ gầm rú vượt qua các xe khác trên đường, mắt thấy đầu xe sắp đụng vàoi đuôi xe phía trước , hắn vững vàng đánh tay lái chuyển hướng.

Hình tượng Tô Nhạc cà lơ phất phơ vẫn luôn cắm rễ ở lòng cô , làm cô thiếu chút nữa thì quên hắn đã từng là một tay đua xe.

Sau khi đến nơi, cảnh tượng trước mặt làm cô rất thất vọng.

Như bãi phế tích, cảnh tượng như những căn nhà bị phá bỏ để di dời, kiến trúc căn bản cũng không hoàn chỉnh, rối tinh rối mù.

“Anh xác định không phải cùng tôi nói giỡn?”

“Miêu tiểu thư, tôi sao có thể lấy loại chuyện này lừa cô a.”

Hắn đi đến chỗ một cục đá, ngồi xổm xuống, dùng ngón tay xẹt qua vết máu ở mặt trên, giơ lên cho cô xem.

“Nặc,không nhìn thấy người cô muốn gặ, lại gặp cái tình huống này , phỏng chừng có người muốn chạy , lưu lại vết thương.”

Hắn nói không sai, ở chỗ hắn đang đứng, dưới chân là một bãi máu, trên mặt đấtvẫn còn ướt át , phỏng chừng là một lượng máu rất nhiều, cô không dám tưởng, vết máu đó có thể là của em trai cô.

“Vậy còn chờ gì nữa, tìm người!”

Thị trường ngầm, nghĩ đến thì nó hẳn là ngầm hoạt động mới đúng, cô quan sát kỹ lưỡng từng hòn đá dưới chân , phỏng chừng thật lâu trước kia đã hình thành một hầm trú ẩn, , cửa ra vào, hẳn là giấu ở tmột nơi tương đối khó phát hiện.

“Tôi vừa rồi tra qua, miếng đất dưới chân chúng ta, bảy năm trước đã bị một người ẩn danh mua , hiện tại trên mạng không có bất cứ tin tức gì, chỉ là từ tin tức mà tôi ngầm điều tra thì bộ dáng nơi này cùng bảy năm trước giống nhau như đúc,người mua khối đất này, căn bản không tính toán sử dụng miếng đất này.”

Tô Nhạc thu hồi di động, sắc mặt cô nghiêm túc, “Ý anh là, người mua miếng đất này, không phải dùng để kinh doanh bất động sản mà dùng để đào tạo người trong thị trường ngầm mà anh nhắc đến phải không? .”

“Không sai, rất có khả năng phía dưới chính là hầm trú ẩn.”

Cô nhìn về phía rừng cây cách đó không xa, không nói hai lời nắm làn váy chạy tới, ở đây mặt đất gồ ghề lồi lõm, giày cao gót không tiện, cổ chân bị ma xát đến đỏ bừng, đỡ một thân cây, quan sát thực vật sinh trưởng cùng dấu vết trên mặt đất.

Rõ ràng bị dẫm đạp qua rất nhiều lầm, cửa vào chỉ sợ sẽ là cách đây không xa.

Phía sau truyền đến một trận hồi tiếng chuông thuộc,cô quay đầu nhìn lại, Tô Nhạc mở cửa xe ghế phụ ra, lấy di động của cô ở trên ghế, cười giơ giơ lên.

“Có tin không tốt, lão công của cô gọi điện thoại tới.”

Cô nhấp môi, bình tĩnh lại nội tâm đang khẩn trương.

“Nếu biết là tin tức không tốt , vậy không cần nói với tôi, không nhận.”

Tô Nhạc sảng khoái ném điện thoại di động trở về trong xe, đóng cửa xe cười nói, “Vậy thì cô thật đúng là có bản lĩnh, không sợ Tạ Viễn Lâm sẽ tìm phiền toái cho cô sao?”

“Nếu tôi đã đồng ý đi với anh, thì phiền toái khẳng định sẽ không thiếu, thêm một hai tát tai cũng không nhiều hơn trước đó bao nhiêu .”

“Xem ra cô đã chuẩn bị tốt tin thần lúc trở về sẽ bị đánh.”

Cô nhấp môi, lạnh lùng hừ– một tiếng, “Nhanh đi, tôi quan sát thấy rất có khả năng lối vào ở kia.”

Phía trước có núi giả chặn cửa ra vào, phía sao núi giả cao hai mét,có một cái giếng, đẩy nắp giếng lên ,phát hiện một hành lang ngầm .

Đen như mực, Tô Nhạc lấy di động ra chiếu sáng lên, “Tình hình hiện tại thì không thể dùng câu ưu tiên phụ nữ rồi, tôi xuống,trước cô theo sát tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận