Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lão công ——”

Hắn căng chặt mặt từng bước ép sát, một chân đạp lên cổ cô, nóng rát đau đớn, cô chỉ có thể hô hấp nhợt nhạt nhìn trần nhà, giãy giụa nhúc nhích ngón tay, nước mắt lạnh lẽo chảy vào trong lỗ tai.

“Giết em?” tươi cười Tạ Viễn Lâm vặn vẹo, trên mặt tràn ngập phẫn nộ, hoàn toàn là Satan bò từ địa ngục lên.

“Em không phải rất thích giãy giụa sao bảo bối, tới a, tiếp tục để tôi nhìn xem em có năng lực gì nữa không?.”

“Ô em không có, không có giãy giụa khụ, chỉ là đau quá a,em đau quá.”

Giày da nghiền áp ma xát trầy da chảy máu, cô còn không dám nuốt nước miếng, không dám hô hấp, tay chảy máu giơ lên, nắm lấy mắt cá chân hắn , gương mặt vốn dĩ xinh đẹp tinh xảo, vì khóc quá nhiều hoàn toàn thay đổi, trơ mắt nhìn hắn giơ dây lưng lên quất xuống .

“Ô!”

Dây lưng không rơi xuống trên người, mà đánh lên đầu cô, nhìn đầu bị đánh đến rách da, vài sợi tóc bay trong không trung rơi xuống, đó là tóc đẹp mà cô yêu nhất, hắn cũng từng vuốt ve tóc dài hoàn mỹ , hôn trán cô, nói đẹp.

Hiện tại lại thân thủ đem chúng nó trừu vụn vặt, một roi lại một roi, tóc bị trừu lạn hi toái, ta đau đã không rảnh lo những cái đó tóc.

Chờ hắn rốt cuộc ngừng tay, cong lưng, bắt lấy đầu tóc cô, cưỡng bách cô quay đầu lại nhìn hắn, cả tóc rơi vụn vặt trên mặt đất.

“Nhìn xem, em bây giờ cái gì cùng không có,ngay cả tóc cũng đã xấu xí, em còn cái gì mà tự hào?”

“Thực xin lỗi…”

Cô nghẹn ngào khóc lóc, quỳ trên mặt đất bắt lấy áo khoác tây trang của hắn, trên tay đầy máu cọ lên, ánh mắt trầm xuống, không rõ hắn đang suy nghĩ cái gì, nhưng là giây tiếp theo liền nhấc chân đá vào bụng cô, đem cô hung hăng đá trượt xa mấy mét.

Tiếng bước chân của nam nhân dồn dập tiếp cận đến gần cô, nâng chân dẫm lên cẳng chân yếu ớt của cô, tiếng thét chói vang lên, cửa gỗ kia hoàn toàn ngăn cản không được thanh âm của cô truyền ra ngoài.

Cô không nhớ rõ hai chân đã bị dẫm qua bao nhiêu lần, nhưng ít nhất cô biết bây giờ cô không thể nhúc nhích dù chỉ một chút, mơ hồ cảm giác được có chất lỏng ở theo ta mắt cá chân chảy xuống, không cần nghĩ cũng biết đó là máu.

Nằm trên mặt đất thần chí không rõ, Tạ Viễn Lâm cài lại dây lưng, ca– một tiếng, làm toàn thân cô đều run lên.

Hắn cởi áo khoác tây trang đắp lên người, đem cô bế lên ,bước nhanh đi ra.

Gian nan mở mắt ra, nhìn đến nam nhân đang quỳ trên mặt đất kia, đúng là người đã dẫm lên ngón chân cô.

Tạ Viễn Lâm rút ra khẩu súng bên hông của người đứng cạnh, nhắm ngay đầu hắn nổ súng, toàn bộ quá trình không có một câu dư thừa .

Tiếng súng đinh tai nhức óc vang lên bên tai .

Cô hoảng sợ mở to hai mắt nhìn, nhìn nam nhân trước mặt bị thủng một lỗ ở đầu, trừ bỏ giữa trán có một lỗ sâu đen nhanh, chết không nhắm mắt ngã xuống.

Hắn ném sũng xuống ôm cô rời đi .

Cô còn nhớ rõ đã hứa hẹn với nam nhân vừa chết kia, hắn chỉ cần thả Tô Nhạc rời đi, cô liền có thể tìm cách để Tạ Viễn Lâm không giết hắn.

Chỉ là không nghĩ tới, cô ngay cả bản thân còn khó bảo toàn.

Nhúng nhành liễu thô mềm vào trong thùng nước , sau đó hung hăng quất đánh xuống người cô, chân bị cột chặt ở đuôi giường ,chỉ có thể dùng đôi tay bắt lấy khăn trải giường, ôm đầu giãy giụa, đây chỉ là cách phòng vệ duy nhất mà cô nghĩ ra lúc này, nhưng cho dù là vậy thì cành liễu quất xuống cũng không trốn được một roi nào.

Về đến nhà, hắn vẫn như cũ không có bất luận thương hại gì đối với cô, chỉ là đánh lên càng tương đối thuận tay hơn, cô đau đớn khóc nhút nhát sợ sệt , đôi mắt đã sưng vù suy sút, trên người miệng vết thương lớn lớn bé bé trãi đầy khác người , mỗi một vết đều đang rỉ máu.

Cành liễu kia vừa cứng lại vừa dài, bởi vì đã được ngâm ở trong nước nên không dễ dàng đứt gãy, hắn không nói một lời ở trên người cô mà quất đánh, xin tha xin lỗi, không có bất luận cái gì dùng đucợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận