Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lực tay bôi đều lên làn da mạnh như lúc đánh cô vậy.

“Ô đau, đau quá a, cầu xin anh nhẹ chút, nhẹ chút!”

“Tôi nói em câm miệng!”

Cô dùng sức bắt lấy khăn trải giường nắm chặt trong tay, nức nở nói, “Thời điểm chúng ta kết hôn, anh đã nói, sẽ yêu em, đối tốt với em cả đời .”

Động tác trên tay nam nhân tạm dừng, nở nụ cười, bắt lấy mái tóc rách nát bắt cô ngẩng lên , gian nan nâng cổ lên, tràn đầy sợ hãi nhìn hắn.

“Yêu em? Tôi đối với em cũng không phải là yêu, bảo bối, tôi chỉ muốn có được em, giống như khoái cảm truy bắt bắt con mồi , em hiểu không? Bắt được sau đó nuốt chửng con mồi , cmar giác hưng phấn đó thật làm tôi mê muội, tồn tại của em đối với tôi mà nói, so với yêu còn cao hơn một bậc .”

Ánh mắt cô nhìn hắn như nhìn một kẻ điên.

“Ô, anh không yêu em, thì không nên cùng em kết hôn.”

Khóe miệng hắn gợi lên nụ cười lạnh,cho một cái tát lên mặt cô, lực đạo cũng không mạnh, so với những cái tát lúc trước thì cái đánh này quả thực chỉ là cào ngứa.

“Còn em vì cái gì sẽ mà cùng tôi kết hôn? Những lời này sao có thể từ trong miệng em nói ra, đừng quên, lúc trước là do em câu dẫn tôi trước a, thời điểm kết hôn , em không phải cũng đã hứa hẹn ,những đam mê khác biệt của tôi em đều có thể thỏa mãn sao? Vì để tôi nhìn được sự trung thành của em,còn nói tôi đánh em hai cái tát, phải không?”

Cô không còn lời nào để phản bác,sự thật đúng là như vậy, hai tát tai kia thiếu chút nữa đem răng cô đánh rơi ra, may mắn răng không rơi nhưng vẫn ngã trên mặt đất khóe miệng phun máu, đến nay cô còn nhớ rất rõ ràng.

“Chính lúc ấy, tôi đã thật sự xem em chính là con mồi mà tôi luôn tìm kiếm, hưng phấn truy đuổi a, thân là con mồi, liền phải chuẩn bị tốt tinh thần có một ngày bị thợ săn bắn chết!”

Buông tóc cô ra, đầu đập thật mạnh xuống giường, ngây như phỗng nhìn chằm chằm đầu giường cách đó không xa.

Toàn thân trải đầy vết thương,vì vậy mà qua một tuần cũng chưa xuống giường được, cô mỗi ngày đều sống trong khủng hoảng , hơi vô ý, nam nhân liền sẽ cầm cành liễu được ngâm trong nước quất đánh cô.

Cô có thể cảm nhận được, Tạ Viễn Lâm càng đánh , thì càng vui vẻ hưng phấn, tiềm tàng bạo lực trong nội tâm hắn đều phát huy ở trên người cô đến tận cùng, ngày mùa thu, sau giờ ngọ ánh tà dương đánh chiếu lên góc cạnh rõ ràng trên gương mặ hắnt, khóe miệngchứa ý cười dần dần đọng lại, trong mắt lại lạnh băng, lóe lên hàn quang.

Cành cây màu xanh lục bị hắn nắm chặt ở trong tay, dùng sức run rẩy lên, cô giống người điên không ngừng lắc đầu giãy giụa, lui từng chút về phía sau.

Trong một tuần này, sự sợ hãi làm thần kinh cô suy nhược, chưa từng ngủ được một giấc ngon lành, không phải bị điên, cũng bị hắn bức thành bệnh tâm thần.

Chính là mơ màng ngủ , không biếtđã trôi qua vài tiếng đồng hồ, tỉnh lại đột nhiên thấy được Tô Nhạc đang đứng ở đầu giường.

Bên cạnh hắn con dẫn theo một nữ bác sĩ, kiểm tra vết thương trên cánh tay cùng cổ của cô , đôi mắt suy yếu mị thành một cái khe hở, nghe được tiếng bác sĩ đang nói chuyện.

“Không có gì trở ngại,chỉ cần chú ý nghỉ ngơi, người bệnh thân thể quá yếu.”

Hắn nhìn thấy cô tỉnh lại, Tô Nhạc ngồi xổm đầu giường, nhìn cô cười nhẹ.

“Tóc sao lại biến thành bộ dáng này,bị thương cũng nặng như vậy, lão công cô xuống tay cũng thật tàn nhẫn a.”

“Anh muốn nói cái gì?” Thanh âm nghẹn ngào , làm hắn co hơi kinh ngạc nhướng mi.

“Chỉ là cảm thấy cô thật đáng thương, vì em trai, cả mạng cũng từ bỏ.”

“Anh đã nói sẽ giúp tôi tìm được em trai.”

“Tôi đã có nói như vậy.” Hắn phiết miệng nhún vai, “Chính là có ai biết được em trai cô ở đâu đâu, muốn tôi tìm, không bằng cô cứ trực tiếp thẳng thắn hỏi Viễn Lâm là được, cậu ta có lẽ sẽ giúp cô tìm”

Bình luận (0)

Để lại bình luận