Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô mở to hai mắt nhìn, thân mình không chịu khống chế nghiêng về phía trước, bởi vì quá mức sợ hãi mà không phát ra nổi tiếng thét chói tai, cảm giác không trọng lực khi rơi xuống , nhìn cảnh trên vách nú dần thành một cảnh tối tăm.

Đầu đau như bị nứt ra.

Tứ chi như bị dập nát .

Cô gian nan mở to mắt, giống như đã ngất xỉu được một thời gian rất lâu, nhìn vách núi cao cao trên đỉnh đầu,lúcđó cô còn đứng trên vách núi xuống, mà lúc này,cô đã bị rơi xuống một rừng cây tươi tốt phía dưới vực sâu.

Trên người có một cái áo khoác màu đen đắp trên người, nhớ ra rồi, lúc cô đuổi theo Miêu Nhất , nhìn thấy trên người hắn, rõ ràng là mặc cái áo này, vội vàng xem xét chung quanh, nhưng một bóng người đều không có.

Chịu đựng tứ vụn vỡ đau đớn, tỉ mỉ kiểm tra túi áo khoác trong ngoài một lần, nhưng lại không có bất luận manh mối gì.

Hắn khẳng định lại là chạy xa rồi, người này, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra mà ngay cả cô cũng không muốn gặp mặt! Nếu xác định vị trí của em trau là ở trên núi,vậy ngọn núi này, nhất định có vấn đề.

Cô gian nan từ trên mặt đất bò dậy, quần jean đã bị bụi đất làm cho bẩn thỉu, đỡ cây khập khiễng tìm đường, chỉ cần tìm được đường lớn, là có thể đi ra ngoài.

Cô cẩn thậnsuy nghĩ, âm thanh cô nghe được trước khi bị rơi xuống là “ bạo phá”, giáo sư cũng những nghiên cứu sinh nhất định cũng đã xảy ra chuyện, trận bạo phá này, nhất định cùng Miêu Nhất có liên quan.

Rốt cuộc nguyên nhân là gì,dù nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra!

Cô đã đi thật lâu, thân mình mệt đến tinh bì lực tẫn, trong tay cầm lấy cái áo khoác kia, còn có thể ngửi được mùi hương mát lạnh thoang thoảng giống mùi trên người của Miêu Nhất, đã một năm chưa gặp em trai, hốc mắt đau nhức rơi lệ.

Đợi khi tìm được đường lớn, mới phát hiện cô đã tự mình xuống núi, nhìn triền núi chênh vênh , lại muốn đi lên tìm kiếm giáo sư cùng những người khác, trước tiên cần về chỗ đỗ xem trước, không chừng họ đã tập hợp lại ở đó.

Đang lúc cô từ rừng cây chui ra, đột nhiên nhìn thấy mười mấy chiếc xe việt dã màu xanh lục ngừng phía dưới, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy khủng hoảng.

“Ai ở kia!”

Một tiếng thô cuồng đột nhiên về phía cô rống lên, rút súng bên hông ra , xem trận thế này, cô lập tức không có do dự giơ tay lên .

Một người đàn ông được bảo vệ phía trong đang chuẩn bị đi lên chiếc Maybach kia, lại bởi vì những lời này mà quay đầu lại ,nhìn về phía cô, tim vì khẩn trương mà đập mạnh thình thịch , nhưng khi nhìn thấy người đó là hắn, thì trong nháy mắt tâm bình phụ lại.

Là Tạ Viễn Lâm.

Cô yên tâm, nhưng nghĩ kỹ lại,em trai cô cũng trùng hợp xuất hiện ở chỗ này, tuyệt đối thoát không được can hệ tới Tạ Viễn Lâm !

Hắn nhìn về phía cô, khoảng cáchh rất xa , nhưng cô cũng có thể nhìn thấy rõ ràng gương mặt không chút biểu tình kia , xoay người, đi nhanh đến chỗ cô,đưa tay lên ra lệnh cho những người phía sau, ý bảo không cần đi theo hắn.

Cô từ từ buông đôi tay xuống , cúi đầu chật vật nhìn trên quần áo dơ bẩn.

Giày da màu đen xuất hiện trong tầm mắt, vội vàng mở miệng giải thích, “Em hôm nay muốn lên núi cũng giáo sư đi thăm dò thực tiễn, gặp –bạo phá–, không cẩn thận từ trên vách núi rơi xuống.”

“Bị thương sao?” thanh âm trầm thấp vang lên bên tai , hắn cong lưng nâng cánh tay cô lên, xem xét vết thương bị cọ tmà rầy da, đôi mắt bỗng nhiên nhướng lên, nắm lấy áo khoắc trong taymàu đen trong tay cô.

“Quần áo của ai? Đàn ông?”

Ngữ khí chứa đựng chất vấn, làm cô cảmgiác được sự không ổn.

“Không…… Không biết.”

“Không biết?”

Hắn dùng sức nắm cằm ép cô ngẩng đầu, đồng tử màu đen phóng đại, ánh mắt hơi dữ tợn nghiêm túc chất vấn cô, “Em thử nói một lần không biết nữa xem!Lúc em nói dối có thể qua được mắt tôi sao? Quần áo của đàn ông, vì sao lại xuất hiện ở trong tay em!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận