Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em không rõ ràng lắm.”

Bang!

Này một cái tát cũng đủ mạnh, đem đầu cô trực tiếp đánh cho choáng váng ngã xuống , khủng hoảng ngồi dưới đất vì đau khóc thành tiếng, phát run bụm mặt rụt về phía sau.

“Ô Tạ Viễn Lâm…… Ở bên ngoài anh cũng đánh em sao ?.”

“Tôi đánh em còn phải chờ xem hoan cảnh nào sao?Em không nên bị tát sao? Lại phạm sai lầm, lần trước đã thề với tôi như thế nào , có phải em nên cầu tôi đánh em mới đúng hay không !”

Thân mình cao lớn làm cô có cảm giác áp lực, tiến theo hai bước về phía cô, khủng hoảnglàm nước mắt rơi càng ngày càng nhiều, cô nhìn cách đó không xa , những người đó đều ăn ý xoay người.

Tạ Viễn Lâm nắm tóc cô kéo ngược lên, đemcả ngươi cô cũng kéo lên theo, không nói hai lời lôi kéo đem cô lên xe,cô đau đớn kêu lớn cứu mạng, lại bị hắn cho một tát, dùng sức lôi kéo tóc trên tay cảnh cáo cô, “Em còn muốn ai đến cứu em!Dam mặt quần áo của thằng khác sao? Xem ra không cần đợi đến tối nay buổi tối làm chế em! Chúng ta nên bắt đầu ngay bây giờ.”

Đóng sầm cửa xe lại,cô từ ghế dựa trượt xuống, lăn xuống nằm ở trên thảm xe, hắn đem cô túm lên, cưỡng bách quỳ gối, ngồi xổm trước mặt nhìn thẳng vào cô, cuồng vọng nhướng đầu mày đứa ra mệnh lệnh, “Vươn tay ra, tự tát mình, tôi không động thủ,đánh đến khi tôi vừa lòng mới thôi!”

Cô sợ hãi, đôi môi không ngừng run run, dưới ánh mắt cảnh cáo của hắn , khuất phục vươn tay, run rẩy hướng lên mặt đánh xuống.

“Mạnh mẽ chút!” Hắn rống giận.

“Ô……”

Bang!

Một tiếng thanh thúy vang lên, cô cảm giác được mặt đã bị sưng đau, Tạ Viễn Lâm vừa lòng nhếch môi “Tiếp tục.”

Một cái tát, hai cái.

Không chỉ có mặt đau, lòng bàn tay cũng nóng rát.

Đem mặt mình đánh đến đầu xoay qua một bên, không so đo khi làm hành động này có bao nhiêu khuất nhục, lúc cô tát đến cái thứ sáu, tay của cô đã run rẩy nân lên không nổi, đầu bị đánh nghiêng sang một bên, tóc mái rơi lõa xõa, che khuất nửa khuôn mặt.

Nghe được tiếng nam nhân cười lạnh, “Không được nữa?”

Bỗng nhiên cổ áo bị kéo lên , lôi cô dán sát vào mặt hắn.

Ánh mắt hắn nhìn xuống, nhăn mi.

Cởi bỏ mấy nút áo trên cổ xuống, vuốt ve lên làn da trên cổ, cổ nhỏ bé yếu ớt bỗng nhiên truyền đến cảm giác đau đớn .

“Ai tiêm thuốc gì cho em?”

Cô sợ hãi lắc đầu, “Không có.”

“Vậy vì sao nơi này lại có lỗ kim!”

“Em không biết, em thật sự không biết, em ngã xuống vực liền ngất xỉu!”

Ngón tay ấn xuống càng ngày càng đau, cô nhìn thấy trên mặt hắn xuất hiện một tia hoảng loạn, quay đầu mở ra tường cách âm, đưa ramệnh lệnh cho tài xế phía trước , “Đi bệnh viện!”

“Tôi hiểu .”

Cô vội vàng bắt lấy tay hắn cầu khẩn, “Giáo và mấy nghiên cứu sinh còn ở trên núi, cầu xin anh có thể giúp bọn họ xuống núi được không.”

Mắt lạnh nhìn cô, “Chờ kiểm tra ra trong cơ thể em bị tiêm vào thuốc gì rồi lại nói, tôi cũng không ngờ em lại chạy tới địa bàn của tôi, em cùng ai đến đây?”

Hắn hoài nghi loại thuốc cô bị tiêm vào người, là do một trong những người bên cạnh có ý đồ xấu, nhưng căn bản là không có khả năng này, ngoại trừ cô ngã xuống vực,người có khả năng nhất chính là em trai cô .

Rút máu xét nghiệm, không đến một giờ, kết quả liền có, dựa vào lượng thuốc còn sót lại trong cơ thể cô tìm được thành phần thuốc gồm Clo Nitro, thuốc mê.

Có lẽ Miêu Nhất không muốn cô tỉnh lại, mới dùng loại thuốc này , nhưng hiển nhiên Tạ Viễn Lâm không biết là ai tiêm thuốc cho cô, trực tiếp đem cô ném vào một phòng bệnh, giống như kẻ điên cường bạo xé nát quần áo cô, thoát đến khi không còn một mảnh, ấn lên giường kiểm tra mỗi một tấc trên làn da cô.

Cơ bắp cánh tay căng chặt, đang run rẩy, vì dùng sức mà gân xanh hiện lên rất rõ ràng xông , nhìn thập phần dọa người, hai mắt đỏ lên tức giận trừng cô, nói chuyện âm tiết đều ở run rẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận