Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì trên mặt bị đánh sưng lên, cô không thể đến trường học, ngày hôm sau hắn liền đem di động củacô về cho cô , c gọi điện thoại cho giáo sư, mới biết được ngày hôm qua bọn họ cũng gặp bạo phá, được một đoàn xe cứu, cô biết khẳng định là Tạ Viễn Lâm phái người đi cứu họ.

“Ngọn núi mà ngày hôm qua chúng ta đi,không lâu trước đã bị người mua rồi, người phụ trách rất xin lỗi vì không kịp báo cho cô, mới xảy ra loại tình huống này, ai, Miêu Vãn và các nghiên cứu sinh không xảy ra việc gì là được, đáng tiếc một rừng cổ thụ, nghe nói đều bị phá hủy .”

“Cô nói cậu ta mua núi? Nhưng tôi trước nay chưa từng nghe qua Viễn Lâm muốn mua núi,cậu ta mua thứ này có ích lợi gì a?”

Cô cách điện thoại lo âu, “Cho nên mới nói để anh đi tra, làm ơn!”

Bên kia truyền đến tiếng cười buồn rầu của Tô Nhạc, “Tôi cũng không phải vạn năng a,hơn nữa,chuyện cậu ta mua núi này nếu cô để tôi tra thì thật sự rất dễ dàng bị phát hiện,”

Ngữ khí của cô run rẩy, “Anh muốn cái gì, nói thẳng!”

“Hắc hắc, Miêu tiểu thư quả thật là người sảng khoái, tôi đây cũng không quanh co lòng vòng,tôi muốn báo cáo tài vụ một tháng gần đây của công ty Viễn Lâm.”

“ Đồ vật riêng tư như vậy anh muốn tôi đi đâu để kiếm cho anh chứ!”

“Chật chật, nhiệm vụ cô đưa cho tôi cũng không dễ có được không, chúng ta đây là giao dịch, giao dịch thì phải bình đẳng có phải không, Miêu tiểu thư , không phải cô rất rõ đạo lý này sao?”

Tay nắm chặt lấy chăn hơi hơi rung động, nhìn về phía đồng hồ trên tường, hắn sẽ nhanh chóng trở lại.

“Tôi đã biết.”

“Được! Chờ chừng nào cô đưa ra thứ mà tôi muốn, tôi tự nhiên cũng sẽ đưa ra thứ mà cô muốn, tất cả đều nói cho cô.”

Ngắt điện thoại, không cam lòng tức giận, đặt điện thoại di động trên bàn, đứng dậy xuống giường, hai chân khập khiễng bước từng bước nhức mỏi đi đến thư phòng.

Lật xem văn kiện trên bàn, đều là hợp đồng, đồ vật như báo cáo tài vụ quan trọng như vậy hẳn là đều ở công ty mới đúng, nhưng nếu cố tình nói với hắn muốn đi công ty, chẳng phải sẽ khiến cho hắn hoài nghi sao.

Cô thu thập lại như cũ , chạy nhanh trở lại phòng ngủ, ngồi ở mép giường nhìn hoa viên, suy nghĩ phải nói như thế nào với hắn mới không khiến cho hắn hoài nghi.

Trái tim bất an đập liên hồi, cô nóng nảy vỗ vỗ lên mặt của mình,cô căn bản là không biết nói dối, hơi có động tĩnh liền sẽ bị nhìn, cái này chẳng phải là càng khó.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng xe , vội vàng trốn vào trong chăn, thấp thỏm bất an chờ đợi hắn lên lầu.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước vững vàng , mỗi một tiếng đều như đang đạp lên trái tim cô, cửa phòng mở ra, cô chậm chạp không quay người nhìn hắn.

Nam nhân đi đến mép giường,xoay bả vai cô lại, khẩn trương bất an mở to hai mắt, gương mặt hắn vẫn lãnh đạm như cũ , đôi mắt nhìn sâu vào đôi mắt đang sợ hãi cô cô, môi mỏng gợi lên độ cung hơi mất tự nhiên.

“Tối hôm qua thao em quá độc ác, hôm nay liền sợ tôi như vậy?”

Tiếng cười vang lên từ trong cổ họng, mang theo chút tà ác, trong mắt thâm thúy nhìn không thấu cảm xúc, cô không dám làm ra những biểu tình khác lạ, đành lắc đầu, “Không có lão công.”

“Ở nhà ngốc …nhàm chán sao?” Hắn ngồi ở mép giường, vuốt ve tóc ngắn buông xõa trên sườn mặt cô , lòng bàn tay thô ráp, cọ xát lên làn da non mịn có chút đau đớn.

“Cũng được, không nhàm chán,em chờ anh về nhà.”

“Hừ, nếu mỗi ngày đều hy vọng tôi về nhà sớm , vậy không bằng ngày mai liền cùng tôi đến công ty, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy tôi, không cần tưởng niệm như vậy.”

Trong lòng cô hân hoan vui mừng, không nghĩ tới lại nhẹ nhàng như vậy.

“Có thể chứ?”

“Trước kia tôi nói muốn mang em đi công ty, em cũng không vui vẻ như vậy, còn phải nghĩ mọi cách cự tuyệt tôi, không phải sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận