Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngạch a!”

“Gỉa vờ yêu tôi cùng tôi kết hôn, Miêu Vãn, em nếu không yêu tôi, vậy em liền đi tìm chết đi!”

Cô càng ngày càng đau, mồ hôi trên trán điên cuồng chảy xuống.

Hắn lên lầu, ném cô lại chỉ còn hơi thở thoi thóp nằm trên mặt đất ,ngã vào vũng máu, để cô tự sinh tự diệt ở chỗ này, tuyệt vọng từ từ chết đi.

Trước khi ngất xỉu , cô chỉ nhớ rõ cơ thể thương tích đầy người nằm trong vũng máu, mất máu quá nhiều, dẫn tới cô đã không còn cảm giác được bất luận đau đớn gì nữa, toàn thân bắt đầu tê mỏi , nửa chết nửa sống híp mắt.

Ánh đèn chói mắt của quầy triển lãm rượu , là ký ức cuối cùng của cô, mùi máu quanh quẩn ở chóp mũi càng ngày càng mơ hồ.

Cô một lần nữa cảm giác được mình hình như đã đến được địa ngục rồi, cả người như bị đặt trong ngọn lửa chịu thiêu đốt, bị trói ở giá chữ thập , ngọn lửa dưới chân bùng cháy nóng hôi hổi không ngừng dâng lên, nhưng hết lần này đến lần khác thân thể hư thối không chết được, chỉ có thể bị ngọn lửa bỏng cháy liên tục thiêu đốt, đem cô tra tấn đến sống không bằng chết.

Chờ khi cô tỉnh lại, mới phát hiện mình đang nằm ở trên giường phòng ngủ quen thuộc , truyền dịch, đỉnh đầu treo thiết bị dùng để vận chuyển chất lỏng tiến trong cơ thể cô , là một túi máu màu đỏ tươi , toàn thân khô nóng khó nhịn, sống lưng toát ra một lượng lớn mồ hôi thấm ướt khăn trải giường, chứng mình là cô đã phát sốt.

Hắn không để cô chết, chỉ sợ đây mới là tra tấn vĩnh viễn với cô , nằm ở trên giường nhắm hai mắt gian nan thở dốc, không ngừng —hô hô–.

Thực nhanh, cô cảm giác được trên mặt bị mang lên mặt nạ bảo hộ hô hấp , thiết bị dưỡng khí phát ra thanh âm –ong ong– ở bên tai, làm tai khó chịu không thôi.

Gian nan mở mắt ra, nam nhân đứng ở mép giường đang nhìn màn hình hiển thị của thiết bị dưỡng khí , sắc mặt hắn căng chặt , cảm xúc tương đối kém, ngồi lại ở mép giường, cô vội vàng nhắm lại đôi mắt chua xót .

Sắp đi vào giấc ngủ một lần nữa thì nghe được, tiếng vang –vù vù— của điện thoại , hắn tiếp điện thoại, bên tai nghe được thanh âm rất rõ ràng ở đầu dây bên kia truyền đến .

“Ông chủ, người chạy, hắn đả thương năm người ở cửa của chúng ta , đoạt súng chạy về phía trên núi !”

Trong cổ họng hắn phát ra tiếng cười đầy trào phúng, làm cô có cảm giác như sắp xảy ra chuyện lớn , thần kinh bất giác run rẩy.

“Bắt không được người, năm người các người — tất cả đều đi tìm chết hết đi cho tôi!”

Bên tai lại một lần nữa chỉ nghe được tiếng máy dưỡng khí — vù vù–, tay của cô bị hắn dùng sức nắm lấy, mu bàn tay còn miệng vết thương làm cô đau đến như dao cắm xuyên tim, lòng bàn tay lạnh lẽo của hắn nắm chặt bàn tay nóng hổi của cô, làm cô đoán được nhiệt độ cơ thể của mình hiện giờ ít nhất cũng đã 40 độ.

Thanh âm trầm thấp trở nên phá lệ âm trầm.

“Luyến tiếc để em chết, tôi còn chưa tra tấn em đủ mà? Cảm nhận thật tốt cái gì gọi là đau đến không muốn sống, kết cục của việc không yêu tôi, thì em chỉ còn con đường này thôi”

“Phu nhân tỉnh! Mau, báo cho tiên sinh!”

Cô mơ mơ màng màng mở to mắt, ngủ bao lâu cũng không nhớ rõ, chung quanh có thật nhiều người vây quanh, tất cả đều là những người làm hằng ngày ở biệt thự, hiển nhiên lúc cô hôn mê , những người này chịu trách nhiệm săn sóc cô.

“Phu nhân, còn có nơi nào không thoải mái không? Đã đói bụng sao? Tiên sinh cố ý dặn dò , lúc cô tỉnh lại nhất định phải để cô ăn cơm.”

Lạnh lẽo trong lòng cô trào dâng.

Muốn cô ăn cơm chỉ là không muốn để cô chết mà thôi, để có thể tiếp tục tra tấn cô thật lâu.

“Cô nói cho hắn, tôi không ăn.”

“Này……”

“Tiên sinh đã trở lại!” người hầu ở cửa hạ giọng nhắc nhở, cô gái nói chuyện cùng cô vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, trong phòng bây giờ một người cũng không còn, hành lang truyền đến tiếng bước chân vững vàng ,nháy mắt liền đẩy cửa tiến vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận