Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô run rẩy muốn chống tay nâng thân thể ngồi dậy, phát hiện mu bàn tay đã được băng bó tốt, Tạ Viễn Lâm bước nhanh tới , bóp chặt cổ cô, muốn hướng lên trên mà nhấc bổng cô lên, yết hầu nghẹn ngào hô hấp khó khăn, khó chịu híp mắt, chỉ có thể nhìn được hai mắt hung mãng tựa như dã thú của hắn.

“Hôn mê ba ngày, cuối cùng cũng tỉnh a, tôi thiếu chút nữa cho rằng em đã biến thành người thực vật, làm sao còn có thể nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của em như bây giờ chứ ?”

“Tạ Viễn Lâm…… Anh muốn tra tấn tôi cứ việc nói thẳng.”

“Tôi nói còn chưa đủ thẳng sao?”

Hắn càn rỡ mà cười, tà tứ liếm môi trên , lộ ra hàm răng trắng tinh, hắn dùng dáng vẻ này nhìn cô , làm cô đặc biệt sợ hãi, kéo cô dán đến gần , nhiệt khí phun ở trên mặt.

“Em trai em đã chạy ba ngày, hiện tại bị chúng ta vây chặt ở trên núi, phỏng chừng có thể đói chết, không ăn không uống, em cảm thấy hắn còn sinh tồn được mấy ngày?”

Cô không nói, dùng tay được quấn lấy băng vải bắt lấy mu bàn tay hắn, đôi mắt lần đầu tiên dám dũng mãnh như vậy nhìn thẳng vào hắn, không hề có khiếp đảm, toàn bộ át chủ bài của cô đều đã bị phanh phui, tất cả đã vô dụng, hậu quả dù gì cũng là cái chết.

“Tôi ghét nhất là ánh mắt không phục này của em !”

Hắn rống giận, bóp chặt cổ cô đem cô từ trên giường kéo xuống, cô cái gì cũng chưa mắc, chân hắn cho một cú bay thẳng đến bụng đã tràn đầy vết xanh tím của cô , che lại bụng , đau đến cô phải nằm trên đất lăn lộn.

“Tiếp tục a!Em còn chiêu gì nữa cứ lấy ra hết đi, không phục, tôi muốn nhìn xem em có thể chịu được đến mức độ nào !”

“Tôi cái gì cũng không muốn, Tạ Viễn Lâm, từ giờ trở đi,tôi muốn cùng anh ly hôn.”

Hắn phát ra tiếng cười nhẹ, nắm đầu cô kéo qua hung hăng cho một tát lên mặt .

Một cái còn không đủ, hai cái. Ba cái , năm cái.

Thẳng đến khi mặt cô bị hắn đánh đến xuất huyết , đau đớn làm nước mắt không nhịn được mà dâng lên hốc mắt chảy xuống, hắn mới dừng tay lại.

“Ô……”

“Còn dám nói nữa sao?”

Cô bị tát đên mức không kịp làm ra phản ứng giãy giụa nào , chỉ đau đớn quỳ rạp trên đất che mặt phòng bị.

Hắn hiển nhiên còn chưa đủ hả giận, bóp cổ cô, dẫm lên cẳng chân bị thương, nơi đó đã được băng bó, bị hắn dùng giày da dẫm lên, đem băng vải dẫm đến rơi ra tán loạn.

“Ngạch a…… A a a!”

“Đau không? Thống khổ sao? Vậy đúng rồi a!” hai mắt dữ tợn của hắn dán tới gần, tiếng cười đắc ý , tiếng thở dốc không ngừng thổi qua trên mặt cô, lông mi mảnh dài run rẩy, rưng rưng chớp chớp.

“Đây là tôi thưởng cho em! Nhìn xem, máu lại chảy ra.”

Cô che lại gương mặt sưng đỏ, sợ hãi, “Tạ Viễn Lâm anh là kẻ điên, anh đủ rồi đi, tôi không muốn sống cũng anh nữa thì ly hôn có gì là sai!”

“Em không sai? Đây là câu nói mà tôi cảm thấy buồn cười nhất mà tôi từng nghe qua!”

Hắn đem cô ném xuống đất, dùng giày da dẫm lên đầu , không ngừng nghiền áp, đem mặt cô dẫm đến biến dạng, gương mặt trở nên dữ tợn giống hắn, tròng mắt tựa như muốn rơi ra khỏi mắt, thanh âm quái dị từ trong yết hầu của cô gian nan phát ra .

Khoảnh khắc hắn chịu buông tha cho mặt cô , thì lại một lần hướng đến bụng yếu ớt mà đạp lên.

“Ngạch a!”

“Không yêu tôi còn cùng tôi kết hôn, chính là sai lầm lớn nhất của em!”

“Tôi chịu đủ rồi! Tạ Viễn Lâm anh giết tôi đi,anh làm tôi thành ra như thế này thì tôi làm sao có hể yêu anh, anh chỉ là muốn đem tôi đùa chết, sau đó lại tìm một người phụ nữ khác tiếp tục chơi đùa!”

Đồng tử chứa lửa giận của hắn phóng đại, tay nắm chặt vang lên rung động —khanh khách– , “Không biết tốt xấu phải không? Em cho rằng tôi cùng em kết hôn là vì cái gì, em lúc trước dù bị tôi đánh cũng dập đầu từng tiếng nói yêu tôi đâu rồi! Miêu Vãn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận