Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vâng!”

“Ô anh muốn đem em trai tôi đi đâu! Tạ Viễn Lâm ——”

“Hư!”

Nam nhân ngồi xổm xuống, dùng họng súng cứng rắn áp vào mặt lập tức vì quá bỏng ra mà chảy máu, ánh mắt hắn thanh lãnh giống khối băng, bắn ra hàn quang, “Còn muốn để cho hắn sổng ,thì câm miệng cho tôi.”

Hắn không chút nào cố sức đem cô vác trở về nhà, nhìn chữ viết rậm rạp ở trong nhật ký , khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, nhìn qua thì tưởng rằng hắn đang cao hứng, nhưng thật ra chỉ là đang nén giận, tkhông cẩn thận nhìn kỹ thì rất khó phát hiện ra.

“Còn nhiều trang như vậy vẫn chưa viết xong, xem em đã viết được nhiều như vậy, tôi sẽ tha chết cho em trai em , nhưng trừng phạt, tất nhiên là phải có.”

Cô phát run quỳ trên mặt đất, chỉ nghe hắn hướng ra bên ngoài cửa rống to, “Đem người đè trên mặt đất nhìn cho tôi!”

Thực nhanh, cửa phòng ngủ bị mở ra, Miêu Nhất hấp hối bị bảo tiêu dùng lực đè nặng quỳ gối ở cửa, máu ở cổ chân chảy lan tràn trên mặt đất, hai mắt tràn ngập tơ máu nhìn về phía cô, không cam lòng phẫn nộ, muốn dùng hết toàn lực bò dậy, bị bọn họ dùng dây thừng trói chặt hai chân cùng tay lại sau đó rời đi, để lại một mình hắn ghé vào cửa, phun ra hô hấp mỏng manh .

“Miêu Nhất.” Cô nhịn đau đứng dậy chạy tới phía hắn, bị Tạ Viễn Lâm nhẫn tâm đạp một cú, –bùm– một tiếng ngã trên mặt đất, thanh âm hắn nghẹn ngào kêu cô, “Chị!”

“Còn có tâm tình ở đây diễn cảnh chị em tình thâm sao? Ở trên núi chạy bốn ngày chỉ thấy cây, hôm nay liền cho mày nhìn một chút cảnh khác lạ .”

Khóe miệng hắn nhếch lên nở nụ cười dữ tợn ti tiện , một bên cởi bỏ dây lưng, túm q mắt cá chân kéo cô qua, đem cô kéo đến dưới thân, mông chu lên.

Cô đã hiểu hắn muốn làm cái gì, rống to giãy giụa, “Tạ Viễn Lâm anh có thể còn một chút nhân tính không! Anh đừng chạm vào tôi, cút ngay!”

Bang!

Lực tàn nhẫn đánh cô, thấy Miêu Nhất rống to thì hắn càng cười rộ lên càn rỡ hơn , đem cô đánh nằm trên mặt đất không thể động đậy, ôm eo , nâng mông, xốc lên áo khoác to rộng ,dưới hạ thân l cái gì cũng không có mặc.

“Không cần…… Không cần a, chị… chị! Tạ Viễn Lâm mày là đồ súc sinh, mày buông chị tao ra, buông chị ấy ra a!”

“Thật không hổ là chị em, ngay cả lời lẽ mắng người cũng tương tự nhau, cần phải xem cho kỹ, cị gái mà mày tâm tâm niệm niệm, là bị tôi cưỡng gian như thế nào!”

Gân xanh sung huyết vây quanh dương vật, không lưu tình chút nào xỏ xuyên qua hạ thân, sắc mặt cô dữ tợn, đôi tay run rẩy chống đỡ mặt đất, không dám nhìn mặt Miêu Nhất , tiếng khóc nghẹn ngào cùng tiếng rên rỉ nghẹn ở yết hầu rách nát.

“Rên lên a!”

Tạ Viễn Lâm đánh vào cái mông cô rống giận, “Để em trai em nghe một chút, em ở trên giường sẽ rên rỉ như thế nào ? Là như thế nào cầu tôi tiếp tục làm chết em! Miêu Vãn, em không phải giỏi nhất là câu dẫn người khác sao?Em dám nói em không tự nguyện kết hôn cùng tôi sao!”

“Ô…… Ô a, Miêu Nhất em không cần nhìn, cầu xin em, đừng nhìn a!”

Thiếu niên tuy ngây ngô, lại nhưng làm sao lại hiểu nổi thống khổ này của cô, kịch liệt giãy giụa muốn từ trên mặt đất bò dậy, mắt cá chân đau đớn chảy máu càng hung mãnh, hắn thống khổ mồ hôi rơi đầy đầu.

Tạ Viễn Lâm nắm đầu tóc cô lên, buộc cô nhìn bộ dáng đau đớn kia của em trai mình.

“Nhìn một cái a! Em trai em có bao nhiêu đau lòng, máu chảy càng ngày càng nhiều, viên đạn bên trong chân của hắn còn chưa được lấy ra đâu, em nói—- hắn có thể vì mất máu quá nhiều mà chết ở chỗ này hay không?”

“Ô…… Ô Tạ Viễn Lâm, tôi cầu xin anh, anh buông tha em trai tôi đi! Anh đối với tôi như nào đối ta cũng được, anh buông tha cho nó a!”

“Chị!” Hắn rống giận, hai mắt phát ra hận ý , “Em không cần chị cầu xin, mày là đồ súc sinh, tao nhất định sẽ giết mày!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận