Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô sững sờ , trừ bỏ sợ hãi rớt nước mắt, đã không dám mong cầu gì xa xôi là hắn có thể trở lại là Miêu Nhất ôn nhu trước kia .

Xe thực nhanh mà chạy như bay đến đường cao tốc, chạy thật lâu, thẳng đến khi bình xăng thấy đáy, mới vội vã tìm được một một đường xuống cao tốc, không có di động, không biết đây là nơi nào, phụ cận hình như cũng không có trạm xăng dầu.

Mắt thấy sắc trời hoàng hôn dần dần trầm ám , xe hoàn toàn phát không thể khỏi động chạy thêm một đoạn đường nào nữa , ngừng ở một khu đất đầy cỏ hoang trống vắng.

“Đêm nay ngủ trong xe, ngày mai em lại đi ra ngoài tìm đường.”

Mở cửa sau của xe ra, sửa sang lại mặt sau to rộng dùng để giữ đồ, vừa lúc cũng có ghế dựa,vị trí mặt sau rất lớn, có thể để hai người ngủ.

Cô nhìn hắn hoảng loạn phủi tro bụi, tâm tình khẩn trương cũng dần dần bình phục.

Miêu Nhất quay đầu lại nhìn cô cười, “Chị, lại đây ngủ đi, em đã phửi thực sạch sẽ.”

Không gian cốp xe rất lớn, cô dựa vào trong xe, Miêu Nhất ngồi xếp bằng, ánh đèn bên ngoài xe nhu có như không , sắc trời tối xuống , trong xe càng tối đen như mực.

“Miêu Nhất.”

“Vâng.”

“Em có biết hôm nay em đã làm ra những việc gì hay không ?”

“Em biết.”

Ánh trăng mờ ảo chiếu lên trên mặt hắn, hắn đang cười, nghiêng đầu nhìn cô, “Nhưng mà chị, nếu không có em, chị đã sớm bị bắt đi,khả năng hiện tại còn đang bị Tạ Viễn Lâm ngược đãi, không phải sao?”

Bây giờ ít nhất cũng đã 8 giờ, nếu cô không bị Miêu Nhất mang đi, như vậy giờ phút này nhất định là đang nằm trên giường bị hắn dùng các loại tư thế lăng nhục.

Cô cuộn tròn hai chân, đem mặt chôn ở giữa đầu gối , thanh âm nặng nề không cam lòng.

“Em nói cũng đúng.”

Bất tri bất giác cô nghiêng người mà ngủ, đột nhiên thân thể phảng phất như là bị một cái gông xiềng cầm tù, càng ngày càng gấp, cô muốn tự do hô hấp, nhưng trái tim lại bị thít chặt lại một chỗ.

Khi cô khó chịu mở mắt ra, liền nhìn thấy Miêu Nhất đem cô ôm chặt, chân dài đem cô kẹp lấy, dùng sức ấn đầu cô hướng trong lòng ngực hắn .

Thân thể hắn so với cô thì cao lớn hơn rất nhiều, sức lực cũng cách xa nhau, chống ngực hắn, cũng căn bản không đẩy hắn ra được.

“Miêu Nhất……” thanh âm cô nghẹn ngào.

Trong bóng đêm, hắn mở bừng mắt nhìn cô, mượn ánh trăng, mắt tựa như lóe lên hàn quang, mặt không biểu tình, thần thái như con sói cao ngạo.

Đột nhiên, hắn cúi đầu, cô trừng lớn đôi mắt, nhanh chóng đem miệng che lại, hắn hôn lên mu bàn tay, hô hấp ấm áp toàn bộ phun lên làn da cô, trái tim trong một khắc này nhảy lên —bùm bùm—– như trống đánh , tựa như phát điên giãy dụa, hận không thể nhanh một chút chạy thoát khỏi ôm ấp của hắn.

Miêu Nhất thanh âm thật lạnh lại áp lực.

“Chị, biết chị nằm mơ ở kêu tên ai không?”

Hắn nắm lấy tóc cô, ép cô ngẩng đầu lên, vì đâu mà nước mắt cũng chảy ra .

“Chị gọi Tạ Viễn Lâm, cầu hắn tha cho chị, lấy lòng hắn cầu xin hắn thao chết chị.”

Cô che miệng, đôi mắt càng trừng càng lớn, lắc đầu kháng cự, “Ngô chị khôngnói, chị không có nói!”

“Nói hay không nói thì em cũng biết!”

Miêu Nhất dùng sức lôi kéo tóc, tựa như đang đối đãi với kẻ thù , ánh mắt đặt ở trên người cô giống như muốn đem ngàn đao đâm xuyên người cô.

“Miêu, Miêu Nhất, em buông chị ra trước được không, chị là chị của em, em đừng đối xử với chị như vậy!”

“Chính là do chị là chị của em!Em mới muốn đem nô tính do Tạ Viễn Lâm huấn luyện cho chị , tiêu diệt sạch sẽ, chị thật sự khao khát làm tình với hắn vậy sao! Trong mộng đều gọi tên của hắn.”

Miêu Nhất mất khống chế rống to, đem hai tay cô tách sang hay bên ấn lên trên đỉnh đầu, cô thầm kêu không ổn, dùng chân giãy giụa liều mạng đá hắn.

“Miêu Nhất! Em bình tĩnh một chút a,chị không có muốn cùng hắn làm tình,chị cầu xin em đừng phát điên như vậy, có biết em hiện tại rất giống người điên hay không!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận