Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Miêu Nhất che lại cổ từ trên mặt đất bò dậy, lười biếng nhìn cô, nghiêng đầu cười.

“Muốn giết em sao?”

“Liền giống như cách mà em giết người đàn ông kia?”

“Chị không hạ thủ được, chị đều vì em, ép dạ cầu toàn mà cùng hắn kết hôn , hiện tại em đã trở về, em trai thân yêu đã đứng ở trước mặt chị a!Chị sao có thể sẽ giết em.”

Tay cô cầm dao nhỏ liều mạng run rẩy, hốc mắt phiếm đỏ một vòng, hắn nói rất đúng, cô đích xác không hạ thủ được.

Miêu Nhất hướng về phía cô đi tới, từng bước một đều phá lệ nhẹ nhàng, “Mau đem dao buông xuống, chị nếu là không hài lòng, chúng ta lại thương lượng lại một phen cho tốt.”

Tươi cười làm đôi mắt của hắn đều mị thành một đường, —hì hì– cười nhe răng, nhìn vô cùng đơn thuần vô hại.

“Đừng lại chọc em bực, bằng không em liền ngay cả tay chị, cũng đem trói!”

“Miêu Nhất……” Môi cô run run i, ngẩng đầu đem nước mắt nghẹn vào.

“Em thật sự phải đến bệnh viện tâm thần khám.”

Sắc mặt nháy mắt suy sụp xuống , “Chị nói gì vậy, em không có bệnh!”

Cô lộ ra nụ cười gượng ép, giơ lên dao nhỏ, nhìn thấy trong mắt hắn đầy hoảng sợ, hạ quyết tâm, hướng tới bụng mình đâm xuống.

“Chị… không cần…… Chị, Chị!”

Cảm giác đau đớn xuyên tim , từ bụng lan tràn đến toàn thân, kịch liệt đau đớn, trước mắt là một màn đêm, nháy mắt quỳ khụy xuống, Miêu Nhất chạy tới đem cô tiếp được, gầm rú đinh tai nhức óc tên của cô.

Hắn hoảng loạn từ trong túi lấy ra chìa khóa, mở ra khuyên sắt trên chân, ôm cô rời đi căn nhà đã cầm tù cô, cô gian nan giơ tay che lại bụng, máu chảy đầy tay, nháy mắt tẩm ướt lòng bàn tay.

Thật nhiều máu……

Đôi mắt vì đau mà chỉ có thể mở một cái khe hở, nhìn thấy Miêu Nhất khóc lớn điên cuồng chạy về phía trước , chân mềm muốn té ngã, ánh sáng mặt trời bên ngoài chói chang đánh úp lại, nhắm mắt lại ,lệ Miêu Nhất rơi không ngừng trên mặt cô.

Khi một chiếc xe vận tải tông thẳng về phía Miêu Nhất, đem hắn tông ngã trên mặt đất , hắn vẫn đem cô gắt gao mà ôm trong lòng ngực , ôm chặt không cho cô chịu dù là một tia thương tổn, cô chỉ nghe được bên tai thanh âm —vù vù— yên tĩnh, cùng với lưỡi dao còn cắm trên bụng , đem cô tra tấn sống không bằng chết.

Thanh âm bên tai tựa như tảng băng từ từ đứt gãy ,– bang— một tiếng, đã không còn bất luận tiếng vang gì nữa , cô đắm chìm ở trong bóng tối vô tận chìm trong mộng, không biết đã hôn mê bao lâu.

Khi cô lại lần nữa mở mắt ra, phòng khách sạn thuần một màu trắng tinh sạch sẽ , như phát hiện ra điều gì làm cô cảm thấy không được ổn, không đợi cô ngồi dậy, bả vai liền bị ấn xuống.

Trước mặt đột nhiên xuất hiện mộ gương mặt của người đàn ông , vậy mà lại là Tô Nhạc!Mặc áo sơ mi bông màu xanh lục , nghiêm túc nhìn cô.

“Anh——”

“Suỵt, đừng kích động, cô mới từ quỷ môn quan trở về đó, miệng vết thương trên bụng mới vừa khâu lại, đừng làm nứt ra .”

Cái bụng đau đến chết lặng , cô đã không còn cảm giác được đau đớn, hậu tri hậu giác, phỏng chừng là bị tiêm thuốc tê.

“Ngón tay anh…”

Cô nghĩ tới cái gì đó, vội vàng hướng lên trên tay hắn nhìn, nhưng mà mười đầu ngón tay đều hoàn hảo không tổn hao gì, căn bản không có bị cắt đứt.

Hắn nhấc tay lên nhìn, bừng tỉnh đại ngộ —nga– một tiếng, “Cô nói cái này a, Tạ Viễn Lâm phái người đến chém ngón tay tôi, tôi dùng mộ mô hình giả thay thế, còn nhớ rõ lần trước tôi cho cô tờ giấy kia không, kẹp vào trong sách liền sẽ biến mất ? Đó là một thợ thủ công đã làm cho tôi, đầu ngón tay cũng là người đó làm, lấy giả đánh tráo, đôi mắt người thường căn bản là phân biệt không ra.”

“Vậy anh vì sao lại xuất hiện ở chỗ này?”

“Hắc hắc, nói đến cũng khéo a!” Hắn cười rộ lên bộ dáng cà lơ phất phơ, thực không đứng đắn, “Tôi vốn là muốn tùy tiện tìm một thành phố khác trốn tránh gió đầu mùa, dù sao tên Tạ Viễn Lâm kia cũng sẽ không buông tha tôi, ai biết trùng hợp liền nhìn thấy cô gặp tai nạn xe cộ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận