Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sợ tôi?” Cô có chút buồn cười,một tát của mình có uy lực lớn như vậy.

Hắn co quắp bất an đứng lên, “Có phải đói bụng hay không, tôi nấu cơm cho em.”

Cô ngồi vào vị trí mà hắn vừa ngồi , vuốt ve bụng đói khát , nơi đó vẫn không phồng lên chút nào, vẫn bình thản như cũ , bên trong còn có đồ vật ở trong bụng hấp thụ chất dinh dưỡng, chậm rãi lớn lên.

Nghĩ đến đây cô không nhịn được mà cắn răng căm ghét, muốn đấm một quyền đi xuống –đem đứa bé này đánh chết!

Tạ Viễn Lâm vừa xắt rau, vừa quay đầu, vừa lúc đối mặt với hai mắt chứa đầy phẫn nộ của cô, cô rõ ràng nhìn thấy được tay cầm dao của hắn có chút run lên, cắt qua ngón trỏ của chính mình .

Cảm giác đau đớn truyền đến , hắn vội vàng quay đầu , ngậm lấy miệng vết thương bị dao nhỏ cắt qua để vào trong miệng, rất cẩn thận liếm mút, quay đầu lại tiếp tục nhìn cô, cô nghiêng đầu, đầy mặt tươi cười hỏi, “Tôi có đáng sợ như vậy sao?”

Hắn không nói chuyện, lại quay đầu tiếp tục nấu cơm.

Mà cô tràn đầy hứng thú, lặng lẽ đứng dậy thu nhẹ bước chân hướng hắn đi qua , nện từng bước uyển chuyển nhẹ nhàng, căn bản không có thanh âm, liền đi tới phía sau hắn.

Vươn cánh tay mảnh khảnh, vây quanh vòng eo tinh tráng .

Đột nhiên, thân mình cao lớn của người đàn ông run lên, dọa cô cũng khiếp sợ.

“Em làm gì!”

Tiếng nói từ tính của hắn mơ hồ còn mang theo run rẩy,cô– phụt — cười vui vẻ.

“Tôi ôm lão công của tôi mà thôi,sao anh lại sợ hãi như vậy a? Trong lòng anh có quỷ sao, hay là tôi đánh anh?”

“…… Miêu Vãn, em đừng không biết tốt xấu! Nếu lại làm thêm động tác nhỏ gì với tôi ——”

“Như thế nào? Anh bóp chết tôi thì làm sao bây giờ, không phải anh đã hao hết tâm tư làm tôia mang thai sao? Hiện tại tôi mang thai, anh bỏ được mà đụng đến tôi sao? Ngay cả một ngón tay cũng không dám chạm vào đi.”

Cô cầm lấy trên chày cán bột hình trụ trên giá dài gần 1 mét, ánh mắt hắn liếc lại đây, nghiêm túc trừng cô.

“Em muốn làm cái gì!”

Ngón tay vuốt ve cây gậy , cảm xúc lạnh băng cứng rắn, hương hắn thật cười tươi, “Anh không phải thích đánh vào chân tôi sao? Tôi cũng muốn thử xem.”

“Miêu Vãn! Em đừng quá đáng quá mức!”

Cô biết hắn sợ hãi, cho nên căn bản không sợ, nắm chặt gậy gộc đột nhiên dùng sức đánh lên cẳng chân của hắn ,lực đạo kia ngay cả cô cũng cảm thấy đau, Tạ Viễn Lâm thiếu chút nữa quỳ xuống , cũng may kịp thời đỡ quầy.

“Em muốn chết sao!”

“Tạ Viễn Lâm!”

Cô rống giận kêu tên của hắn, thấy thân hình hắn chấn động, theo bản năng lùi về phía sau một bước, đột nhiên làm cô buồn cười.

“Quả nhiên a, mẹ anh cũng là làm như vậy mà bạo hành anh đi? Điểm danh kêu ra cả tên lẫn họ của anh , sau đó sẽ đánh anh, đúng không?”

“Em đủ rồi!”

Tay chống quầy ở sau lưng , dần dần nắm thành nắm tay, trừng mắt phá lệ dọa người, cắn răng mở miệng, giờ phút này cô chính là ác mộng của hắn, cầm lấy chày cán bột lần lượt hướng lên trên đùi hắn mà đánh, từ cẳng chân chân trái cho đến đùi phải, ước chừng ba mươi mấy côn.

Hắn đau đớn nhắm hai mắt, bắt lấy quầy giác bên cạnh, chân dài đau đớn muốn khụy xuống , vậy mà cũng không phản kháng dù chỉ một lần, điều này làm cô thực kinh ngạc.

“Đánh xong rồi sao?”

Hô hấp Tạ Viễn Lâm thô lỗ , mở mắt ra nhìn cô, “Đủ rồi đi Miêu Vãn!phát tiết cũng phát rồi, đánh tôi cũng để em đánh, em còn gì mà không hài lòng!”

“Vừa lòng? Tạ Viễn Lâm, những lời này sao có thể phát ra từ bên trong miệng chó của anh vậy !”

Hắn cắn răng vang lên rung động khanh khách , ngón tay run run cũng rất rõ ràng .

Cô ném chày cán bột xuống, nhướng mi, vênh váo tự đắc đứng ở trước mặt hắn ra mệnh lệnh, “Nấu cơm đi, tôi đói bụng.”

Hắn không thể không làm, đứa trẻ mà hắn tâm tâm niệm niệm còn đang ở trong bụng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận