Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cau mày, “Anh thực phiền.”

Hắn cướp đi sách tuyên truyền trong tay cô, “Tôi tới giúp em xem phòng ở, dù sao cũng là nơi mà chúng ta cùng đứa bé cùng nhau sống, đơn nhiên phải lớn hơn một chút.”

“Tôi nói tôi không quen biết anh! Cũng không tin lời anh nói miệng không có bằng chứng , tôi nghĩ anh cũng không phải là lão công của tôi!”

Hắn lộ ra cười khổ, “Vậy đứa trẻ trong bụng em làm sao mà có? Đó là đứa bé được thụ tinh tronh ống nghiệm của chúng ta, Vãn Vãn, em tin tưởng tôi đi.”

Cường ngạnh đoạt lại đồ vật trong tay hắn, chỉ vào cửa hướng hắn hô to, “Cút đi a!”

Bác sĩ chữa trị vừa vặn từ cửa tiến vào, cô nhìn thấy bác sĩ hướng hắn vẫy tay, đem nam nhân kêu ra ngoài.

Thời gian nằm viện, cô thậm chí cũng không nghĩ ngơi tận hưởng gì chỉ vội vàng ở trên mấy trang mạng liên hệ rất nhiều người môi giới, quá trình mua phòng muốn so với trong tưởng tượng của cô càng thêm thuận lợi, bởi vì hành độn có chút không tiện, người môi giới kia cũng thật tận tâm , đem toàn cảnh hình ảnh phòng ở từng bước từng bước chụp quay cho cô xem rõ ràng.

Là lưng dựa vào dưới chân núi, mặt cỏ hạ bình nguyên , biệt thư tọa lạc ở giữa sườn núi , chủ trước cũng đã tỉ mỉ xử lý hoa viên, còn có mảnh đất dùng để chuyên gieo trồng rau dưa.

Không có băn khoăn khác , từ ánh mắt đầu tiên cô liền nhìn trúng cái này, giá cả lại đắt ngoài dự đoán , tiêu hết số tiền tích lũy ở trên người.

Đã qua một tháng, cô vẫn không có sữa để đút cho đứa bé, không thể ở bệnh viện mãi được, viện phí nơi này cô sắp trả không nổi rồi, thân thể miễn cưỡng cũng khôi phục tốt hơn, cô mang theo đứa bé rời đi, đi vào ngôi nhà mới với ước mơ tha thiết .

Con đường duy nhất có thể đi đến nơi đó chỉ có xe lửa, trêu đùa tiểu gia hỏa đáng yêu trong lòng ngực , chính bắt lấy ngón tay của cô, mắt trông mong cười rộ lên, không có răng cũng không thanh âm, chỉ có biểu tình cùng động tác cũng đem cô chọc cười, làn da em bé thực trắng, cho dù trắng cô cùng không dám để bé tiếp xúc với ánh sáng mặt trời quá nhiều , một đường đều thật cẩn thận.

Mà cô vẫn cảm thấy ở phía sau có tầm mắt luôn nhìn chằm chằm cô, có thể là nam nhân kia.

Xuống xe lửa hướng tới sườn núi mà đi , tìm ước chừng mất 20 phút, mới nhìn thấy căn nhà kia, so với hình ảnhthì còn to hơn rất nhiều, là ba tầng lầu, đẩy ra hàng rào thông với hoa viên, dưới chân dẫm lên những hòn đá hình dạng không đồng nhất được dựng thành con đường nhỏ, uốn éo đi tới cửa lớn sau đó mở ra, không có khóa trái.

Trong phòng không có ẩm ướt như trong tưởng tượng, ngược lại mùi hương thoang thoảng dị thường dễ chịu, tủ lạnh cũng chất đầy những nguyên liệu nấu ăn cùng rau dưa chưa khui, nghe nói là của chủ nhân trước của căn nhà lưu lại làm lễ vật hoan nghênh , bên trong tầng gác mái của lầu 3 , có một giường đơn cùng bàn làm việc, nơi này ánh mặt trời bắn thẳng đến, chiếu tiến vào phá lệ rộng rãi thoáng mát.

Thật sự quá mệt mỏi, đem em bé dỗ ngủ , trải lên khăn trải giường mới tinh, liền nằm ở phòng ngủ lầu hai ngủ.

Thời điểm sắp ngủ , nghe được thanh âm mở cửa dưới lầu, cô đột nhiên cả kinh, từ trên giường ngồi dậy, ảo não tự hỏi mình tại sao không khóa cửa, tiếng bước chân càng ngày càng gần, bước lên thang lầu bằng gỗ đặc , tấm ván gỗ phát ra thanh âm kẽo kẹt .

Nháy mắt cửa phòng ngủ bị đẩy ra , cô ôm hài tử cuộn tròn trên đầu giường, nam nhân kia lại xuất hiện!

“Vãn Vãn.”

Hắn thả lỏng người nở nụ cười, “Không cần khẩn trương như vậy, tôi sẽ không thương tổn em.”

“Ai cho anh tiến vào, đi ra ngoài, đây là nhà tôi! Cút đi a!”

“Chúng ta là vợ chồng……”

“Tôi cùng anh mới không phải là vợ chồng gì cả, anh là đồ biến thái!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận