Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Toàn bộ cơ thể tôi như đông cứng lại. Não tôi ngừng hoạt động trong vài giây. Gì thế này? Bạn cùng phòng của tôi là con gái ư? Không, không thể nào. Chắc là bạn gái của cậu ta thôi. Chắc cậu ta đang ở trong phòng tắm hay gì đó. Đúng rồi, phải là như vậy.

Trong lúc tôi còn đang đứng hình tự trấn an, người kia dường như nghe thấy tiếng động, liền từ từ quay người lại.

Và đó là lúc thế giới quan của tôi sụp đổ hoàn toàn.

Đó thực sự là một cô gái. Một cô gái với khuôn mặt đẹp một cách sắc sảo và cá tính. Đôi mắt to, sáng, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi dày quyến rũ. Không có một chút yểu điệu thục nữ nào, thay vào đó là một khí chất mạnh mẽ, tự tin toát ra từ mọi đường nét.

Nhưng ánh mắt tôi không thể nào rời khỏi cơ thể của cô ấy. Phía trước còn gây sốc hơn phía sau. Chiếc áo ngực thể thao màu đen chỉ che được phần nào đôi gò bồng đảo căng tròn, đầy đặn. Khe ngực sâu hút ẩn hiện. Và kinh khủng hơn nữa, bên dưới cái eo con kiến săn chắc kia là một vùng bụng phẳng lì với sáu múi cơ bụng hiện lên rõ mồn một, không thua kém gì của tôi. Bắp tay cô ấy cũng có cơ, thon dài nhưng rắn chắc.

Cơ thể này… là sự kết hợp hoàn hảo đến phi lý giữa những đường cong nóng bỏng của phụ nữ và sự săn chắc, mạnh mẽ của một người luyện tập thể thao chuyên nghiệp.

“Anh là ai?”

Giọng cô ấy vang lên, trong trẻo nhưng có chút lạnh lùng. Cô ấy khoanh tay trước ngực, một hành động khiến bộ ngực càng bị o ép, trông càng thêm hùng vĩ. Ánh mắt cô ấy quét từ đầu đến chân tôi, không một chút e dè hay ngượng ngùng, cứ như thể việc một cô gái chỉ mặc độc chiếc quần short và áo ngực đứng trước mặt một thằng con trai lạ hoắc là chuyện bình thường nhất trên đời.

Tôi lắp bắp, miệng lưỡi líu lại với nhau. “Tôi… tôi là Nguyễn Long. Sinh viên mới… Bác chủ nhà nói… phòng 301…”

Cô gái nhướng một bên mày, mái tóc bạch kim khẽ lay động. “Nguyễn Long? À, người sẽ đến ở cùng.”

Cô ấy nói câu đó một cách thản nhiên, như thể việc ở chung với một thằng con trai là chuyện đã được định sẵn. Tôi thì vẫn chưa thể tiêu hóa nổi sự thật.

“Ở… ở cùng? Ý cô là… bạn cùng phòng của tôi… là cô?” Tôi chỉ tay vào cô ấy, rồi lại chỉ vào mình, mặt ngu ra như một thằng đần.

“Chứ còn ai vào đây nữa?” Cô ấy nhún vai. “Tôi là Minh An. Á khoa Kinh tế. Chắc là học cùng trường với anh rồi. Rất vui được làm bạn cùng phòng.”

Minh An chìa tay ra, định bắt tay với tôi. Nhưng tôi nào còn tâm trí đâu mà để ý. Đầu óc tôi giờ chỉ ong ong hai chữ: “Bạn cùng phòng”. Bạn cùng phòng của tôi là một cô gái. Một cô gái xinh đẹp, cá tính, tóc bạch kim, ngực bự, mông to, eo thon, bụng sáu múi, và quan trọng nhất là… cô ấy gần như đang khoả thân trước mặt tôi.

Bác chủ nhà chết tiệt! Bảo sao bác ấy cứ úp mở “hơi đặc biệt”. Đây mà là “hơi đặc biệt” á? Đây là đặc biệt vãi lồn ra thì có!

Tôi đứng như trời trồng ở cửa, tay vẫn còn cầm nắm đấm, mắt dán chặt vào thân hình của Minh An. Tôi có thể cảm nhận được máu trong người đang dồn hết xuống phía dưới. Thằng em của tôi, sau mười tám năm ngủ yên, dường như đang có dấu hiệu trỗi dậy một cách mạnh mẽ trước tình huống trớ trêu này.

Cái đéo gì đang diễn ra ở đây vậy? Cuộc sống đại học của tôi xem ra sẽ không hề yên ả như tôi đã tưởng tượng rồi.

Bàn tay Minh An vẫn lơ lửng giữa không trung, chờ đợi một cái bắt tay lịch sự mà tôi không tài nào đáp lại được. Toàn bộ hệ thần kinh của tôi dường như đã bị đoản mạch. Mắt tôi vẫn không thể nào dứt ra khỏi cơ thể cô ấy. Cái khe ngực sâu hút được ép chặt bởi chiếc áo bra đen. Vùng bụng sáu múi săn chắc đến khó tin, vừa gợi cảm một cách nữ tính lại vừa mạnh mẽ một cách phi giới tính. Cặp đùi thon dài nhưng cuồn cuộn cơ bắp. Mọi thứ trên người cô ấy đều là một sự mâu thuẫn đầy chết người.

“Này, anh có định đứng đó mãi không?” Minh An thu tay lại, giọng điệu có chút mất kiên nhẫn. “Tính làm tượng trang trí ở cửa à?”

Câu nói của cô ấy như một gáo nước lạnh dội vào mặt, kéo tôi về với thực tại. Tôi giật mình, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, mặt nóng bừng lên như bị sốt. Chết tiệt, chắc chắn mặt mình bây giờ đỏ như quả gấc. Tôi lúng túng cúi đầu xuống, cố gắng tránh nhìn vào cô ấy, nhưng hành động đó lại càng tai hại hơn. Tầm mắt của tôi giờ lại hạ xuống ngay đúng phần eo thon và cái quần short đen ngắn cũn của cô.

Tôi hoảng hốt ngẩng phắt đầu lên, lắp bắp: “Xin… xin lỗi. Tôi… tôi hơi bất ngờ.”

“Bất ngờ?” Minh An nhướng mày, tỏ vẻ không hiểu. “Bất ngờ chuyện gì? Chuyện bạn cùng phòng của anh là con gái à?”

“Thì… thì đúng rồi!” Tôi buột miệng. “Bác chủ nhà bảo bạn cùng phòng của tôi là một ‘cậu’ sinh viên hiền lành. Tôi cứ đinh ninh là con trai chứ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận