Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi đã rên rỉ tên cô ấy. Tôi đã bắn ra khi nghĩ về cô ấy. Mọi chuyện đã đi quá xa, nhanh đến mức tôi không kịp định thần. Mới sáng nay, tôi vẫn còn là Nguyễn Long, một thằng tân sinh viên ngây ngô, hiền lành, với một tương lai tươi sáng và một cuộc sống sinh viên bình thường trước mắt. Còn bây giờ? Tôi là gì? Là bạn cùng phòng của một con yêu nữ? Là “đối tác giải tỏa” của cô ấy? Là một thằng biến thái tự sướng khi nghe tiếng bạn cùng phòng tắm?

Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc, chua chát. Đúng là nực cười. Cái ranh giới giữa “bình thường” và “bất thường” của tôi đã bị Minh An dùng búa tạ đập nát chỉ trong vài giờ đồng hồ. Cô ấy đã mở ra một thế giới hoàn toàn mới trước mắt tôi, một thế giới của bản năng, của ham muốn trần trụi, không che đậy, không giấu giếm. Một thế giới mà cô ấy là nữ hoàng, còn tôi chỉ là một tên lính mới tò te, ngơ ngác và choáng ngợp.

Tôi lồm cồm ngồi dậy, bật đèn ngủ. Ánh sáng vàng dịu hắt lên “chiến trường” trên người và ga giường tôi. Tôi nhăn mặt, cảm thấy hơi ghê tởm chính mình. Ít nhất cũng phải dọn dẹp sạch sẽ. Tôi lột tấm ga giường ra, vo lại thành một cục rồi ném vào góc phòng. Mai phải mang đi giặt. Rồi tôi vào nhà vệ sinh, lấy khăn ướt lau sạch cơ thể mình. Nước lạnh chạm vào da thịt khiến tôi rùng mình, nhưng cũng giúp cái đầu nóng của tôi tỉnh táo lại đôi chút.

Sau khi đã sạch sẽ, tôi trải một tấm chăn mỏng khác lên nệm rồi nằm xuống. Nhưng giấc ngủ không đến. Tôi trằn trọc, hết nằm ngửa lại nằm nghiêng. Bức tường ngăn cách giữa hai phòng ngủ dường như mỏng manh đến lạ thường. Tôi có thể nghe thấy tiếng An trở mình trên giường. Một tiếng sột soạt rất nhỏ của vải vóc. Tim tôi lại đập nhanh hơn. Cô ấy đang làm gì? Có đang nghĩ về chuyện lúc nãy không? Hay cô ấy đã ngủ say từ lâu rồi, và chỉ có mình tôi ở đây vật vã với mớ cảm xúc hỗn loạn này?

Dựa vào tính cách của cô ấy, tôi đoán là vế thứ hai. Chắc cô ấy coi chuyện đó nhẹ tựa lông hồng. “Thích thì nhích thôi.” Cái triết lý sống đó vừa khiến tôi sợ hãi lại vừa khiến tôi… ghen tị. Ghen tị với sự tự do, sự phóng khoáng của cô ấy. Cô ấy sống thật với chính mình, với những ham muốn của mình, không bị ràng buộc bởi những quy tắc hay định kiến xã hội. Còn tôi thì sao? Tôi luôn cố gắng làm một người con ngoan, một học sinh giỏi, một công dân tốt. Tôi luôn đè nén bản năng của mình xuống, giấu nó sau lớp vỏ bọc hiền lành, ngây thơ.

Nhưng hôm nay, Minh An đã dùng một cách không thể mạnh bạo hơn để lột phăng lớp vỏ bọc đó của tôi ra. Cô ấy đã cho tôi thấy một Nguyễn Long khác, một con người mà chính tôi cũng không biết là có tồn tại. Một Nguyễn Long đầy ham muốn, dễ dàng bị kích thích, và có thể chìm đắm trong khoái lạc mà không cần tình yêu.

Thằng em tôi, sau hai lần “ra quân” liên tiếp, giờ đã mệt mỏi rũ xuống. Nhưng tôi biết, nó chỉ đang nghỉ ngơi thôi. Chỉ cần một kích thích nhỏ từ cô gái phòng bên, nó sẽ lại vùng lên ngay lập tức. Sống chung với Minh An chẳng khác nào sống trong một bãi mìn. Tôi không biết lúc nào mình sẽ “dẫm phải mìn” và nổ tung.

Cứ thế, tôi trằn trọc trong mớ suy nghĩ miên man cho đến gần sáng mới thiếp đi được một lúc.

Tiếng chuông báo thức từ điện thoại réo lên inh ỏi, kéo tôi ra khỏi một giấc mơ chập chờn, rời rạc. Tôi quờ quạng tay tắt nó đi, mắt vẫn nhắm nghiền. Đầu tôi đau ong ong vì thiếu ngủ. Tôi lười biếng vươn vai một cái, cả người mỏi nhừ. Phải mất vài giây tôi mới định hình lại được mình đang ở đâu. À, đúng rồi. Nhà mới. Cuộc sống mới. Và… người bạn cùng phòng mới.

Ngay khi cái tên Minh An vừa lóe lên trong đầu, tôi tỉnh ngủ hẳn. Mọi ký ức của ngày hôm qua ùa về như một cơn lũ. Cái nhìn của cô ấy, nụ cười của cô ấy, bàn tay, cái miệng… Tôi vội vàng ngồi bật dậy, nhìn xuống quần mình. May quá, thằng em vẫn đang ngủ yên.

Tôi phải đối mặt với cô ấy như thế nào đây? Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra? Nhưng làm sao có thể? Chuyện đó quá sức kinh khủng để có thể phớt lờ. Hay là cứ thẳng thắn nói chuyện? Nói gì chứ? “An này, chuyện hôm qua… tớ nghĩ chúng ta không nên làm vậy nữa”? Nói thế có khác nào tự vả vào mặt mình không? Rõ ràng là tôi cũng “thích mà”.

Đang lúc đầu óc rối như tơ vò thì tôi nghe thấy tiếng cửa phòng An mở ra. Tôi giật nảy mình, tim đập thình thịch. Tôi vội vàng nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ vẫn đang ngủ. Tôi nghe tiếng bước chân rất nhẹ của cô ấy đi ra ngoài, rồi tiếng tủ lạnh mở ra, tiếng rót nước. Sau đó là sự im lặng.

Cô ấy đang làm gì vậy? Sao không có tiếng động gì nữa?

Tò mò thôi thúc, tôi hé chăn ra một chút, rón rén bước xuống giường và áp tai vào cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận