Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm… Vẫn ngon như hôm qua,” cô ấy bình thản nhận xét, như một chuyên gia ẩm thực đang nếm thử một món ăn.

Hành động và lời nói của cô ấy khiến tôi, người vừa mới trải qua cơn cực khoái, lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô gái này đúng là không có giới hạn.

Sau màn “nếm thử” đó, An đứng dậy, thản nhiên đi vào nhà vệ sinh. Tôi vẫn đứng như trời trồng, chưa hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra. Vài giây sau, tôi nghe tiếng nước chảy. Cô ấy đang tắm rửa qua loa.

Tôi nhìn xuống thân dưới trần trụi của mình, rồi nhìn ra đồng hồ treo trên tường. Chết tiệt! Gần bảy giờ rưỡi rồi! Tám giờ chúng tôi phải có mặt ở trường để làm lễ khai giảng.

Tôi cuống cuồng nhặt chiếc quần đùi dưới đất lên, vội vàng mặc vào rồi chạy như bay về phòng. Tôi vơ đại bộ quần áo gần nhất – một chiếc quần jeans đen và một cái áo thun trắng – rồi lao vào nhà vệ sinh ngay khi An vừa bước ra. Cô ấy đã quấn một chiếc khăn tắm quanh người, mái tóc bạch kim ướt sũng đang nhỏ nước xuống sàn nhà. Cô ấy nhìn thấy bộ dạng hớt hải của tôi thì bật cười.

“Vội gì chứ? Vẫn còn sớm mà, Thủ khoa,” cô ấy trêu chọc.

“Sớm cái đầu cậu! Sắp muộn rồi!” tôi gắt lên, chui tọt vào phòng tắm.

Tôi tắm nhanh nhất có thể, chỉ mất khoảng năm phút để xả nước, xát xà phòng rồi xả lại lần nữa. Mùi sữa tắm của cô ấy vẫn còn vương vấn trong không khí, lại khiến đầu óc tôi bay bổng đâu đâu. Tôi phải tát nước lạnh vào mặt mấy lần mới tỉnh táo lại được.

Khi tôi mặc quần áo xong và bước ra, An đã chuẩn bị gần xong. Cô ấy đang đứng trước gương trong phòng khách, chải lại mái tóc bạch kim. Lần này thì cô ấy đã ăn mặc “kín đáo” hơn. Một chiếc áo croptop ba lỗ màu trắng, bó sát, tôn lên vòng một đầy đặn và cơ bụng săn chắc. Bên dưới là một chiếc quần jeans rách gối cá tính. Dù kín đáo hơn nhưng vẫn toát lên một vẻ quyến rũ chết người. Tôi để ý thấy cô ấy không mặc áo ngực. Núm vú của cô ấy hằn rõ lên sau lớp áo mỏng, như hai hạt đậu nhỏ đang thách thức ánh nhìn của người đối diện.

“Nhanh lên đấy, tớ không đợi cậu đâu,” cô ấy nói vọng ra, tay vẫn đang loay hoay với mái tóc.

Tôi vội vàng chạy về phòng, lấy cặp sách, điện thoại, ví tiền. May mà hôm qua tôi đã soạn sẵn hết rồi. Tôi đi một đôi giày thể thao, soi gương vuốt lại mái tóc còn hơi ẩm của mình. Trông tôi cũng không đến nỗi nào, chỉ có đôi mắt là hơi thâm quầng vì thiếu ngủ.

Khi tôi ra ngoài, An đã đeo sẵn một chiếc balo nhỏ màu đen và đang ngồi ở sofa đợi tôi. Thấy tôi, cô ấy đứng dậy.

“Đi thôi.”

Chúng tôi cùng nhau ra khỏi nhà, khóa cửa lại. Không khí trong thang máy im lặng đến đáng sợ. Chúng tôi đứng cạnh nhau, vai gần như chạm vào nhau. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng của cô ấy, một mùi hương ngọt ngào nhưng lại có chút cay nồng, giống hệt như con người cô ấy vậy. Tôi không dám nhìn cô ấy, chỉ chăm chăm nhìn vào dãy số đang nhảy trên màn hình thang máy.

Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ lại trêu chọc tôi, nhưng không. Cô ấy chỉ im lặng. Sự im lặng này còn khiến tôi căng thẳng hơn.

Ra khỏi khu chung cư, chúng tôi bắt một chiếc taxi để đến trường. Ngồi ở ghế sau, giữa chúng tôi vẫn có một khoảng cách. An quay mặt ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn đường phố buổi sáng tấp nập. Tôi cũng làm điều tương tự, nhưng tâm trí tôi không thể tập trung vào cảnh vật bên ngoài được. Tôi cứ liếc trộm cô ấy.

Dưới ánh nắng ban mai, trông cô ấy thật khác. Gương mặt cá tính với những đường nét sắc sảo, sống mũi cao, đôi môi dày. Khi không cười cợt hay nói những lời dâm đãng, trông cô ấy có vẻ gì đó xa cách, thậm chí là hơi cô đơn. “Bên ngoài mạnh mẽ, bên trong yếu đuối.” Tôi chợt nhớ lại dòng ghi chú về tính cách của cô ấy. Có lẽ nào, con người thật của cô ấy không giống như những gì cô ấy thể hiện? Có lẽ nào sự bạo dạn, phóng túng kia chỉ là một lớp vỏ bọc?

Tôi lắc đầu, tự gạt đi những suy nghĩ vớ vẩn. Yếu đuối ư? Một người có thể thản nhiên bú cặc cho người khác, ra lệnh cho người khác bắn tinh lên ngực mình mà lại yếu đuối sao? Thật nực cười.

Chiếc xe dừng lại trước cổng trường đại học. Một ngôi trường to lớn, hoành tráng với kiến trúc cổ kính. Sinh viên đã tụ tập rất đông, không khí vô cùng náo nhiệt.

“Đến nơi rồi,” An nói, phá vỡ sự im lặng.

Chúng tôi trả tiền taxi rồi bước xuống xe. Đứng trước cổng trường, tôi cảm thấy một sự choáng ngợp và háo hức. Đây sẽ là nơi tôi gắn bó trong bốn năm tới.

“Đông vui thật đấy,” tôi lẩm bẩm.

“Tất nhiên rồi, ngày khai giảng mà,” An đáp. “Tìm hội trường đi. Chắc là ở tòa nhà chính.”

Nói rồi, cô ấy tự nhiên bước đi trước. Tôi vội vàng đi theo. Sự xuất hiện của chúng tôi ngay lập tức thu hút không ít ánh nhìn. Một phần vì tôi quá cao lớn, nhưng phần lớn chắc chắn là vì Minh An. Mái tóc bạch kim của cô ấy quá nổi bật giữa đám đông. Thêm vào đó là thân hình nóng bỏng và phong thái tự tin, lạnh lùng của cô ấy. Nhiều chàng trai đã phải ngoái đầu lại nhìn theo, có kẻ còn huýt sáo một cách khiếm nhã.

Bình luận (0)

Để lại bình luận