Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

An dường như không quan tâm. Cô ấy cứ thế sải bước, mắt không nhìn ai. Nhưng tôi thì lại cảm thấy khó chịu. Một cảm giác sở hữu kỳ lạ len lỏi trong lòng tôi. Tôi không muốn những kẻ khác nhìn cô ấy bằng ánh mắt thèm thuồng đó. Dù cô ấy là một yêu nữ, nhưng cô ấy là “yêu nữ của tôi”.

Cái suy nghĩ điên rồ đó khiến tôi giật mình. Mình đang nghĩ cái quái gì vậy? Mình và cô ta chỉ là bạn cùng phòng, là “đối tác phúc lợi” thôi mà.

Đang mải suy nghĩ, tôi bất ngờ va phải lưng An vì cô ấy đột ngột dừng lại.

“Gì vậy?” tôi hỏi.

An không trả lời, cô ấy chỉ nhìn chằm chằm về một hướng. Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy.

Phía trước, cách chúng tôi không xa, là một đám đông đang vây quanh một chiếc xe thể thao màu đỏ bóng loáng. Từ trên xe, một chàng trai bước xuống. Hắn ta cao ráo, đẹp trai, mặc một bộ vest hàng hiệu đắt tiền. Trông hắn ta toát ra một khí chất giàu có và ngạo mạn. Hắn ta được vây quanh bởi vài cô gái xinh đẹp, ăn mặc sành điệu.

“Hoàng Bách…” An lẩm bẩm cái tên đó, giọng nói có chút gì đó rất lạ. Một sự phức tạp mà tôi không thể gọi tên.

“Cậu quen cậu ta à?” tôi tò mò hỏi.

An không đáp lại câu hỏi của tôi. Cô ấy chỉ siết chặt nắm đấm, ánh mắt trở nên lạnh lùng và sắc bén. Sự vui vẻ, trêu chọc thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt đanh lại, chứa đầy sự thù địch. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy. Nó khiến tôi cảm thấy hơi bất an.

Cái nắm đấm của An siết chặt đến mức những đốt ngón tay của cô ấy trắng bệch. Tôi có thể thấy rõ những đường gân mỏng nổi lên trên mu bàn tay cô ấy. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Đây không phải là Minh An mà tôi biết. Minh An tôi biết là một con yêu nữ trêu ngươi, một nữ hoàng của bản năng, người dùng nụ cười và sự táo bạo làm vũ khí. Còn con người trước mặt tôi đây, toàn thân toát ra một luồng sát khí lạnh lẽo, đôi mắt sắc như dao găm, sẵn sàng đâm xuyên qua kẻ thù.

Và kẻ thù đó, rõ ràng, chính là Hoàng Bách.

Gã trai nhà giàu kia dường như vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của chúng tôi. Hắn ta đang bận tận hưởng sự tung hô của đám đông, đặc biệt là của mấy cô gái đang vây quanh. Hắn nở một nụ cười tự mãn, vuốt lại mái tóc được chải chuốt cẩn thận, rồi khoác tay một cô nàng có bộ ngực khủng nhất trong đám, thong thả tiến về phía tòa nhà chính. Hướng đi của bọn họ sẽ phải đi ngang qua chỗ chúng tôi.

“An…” tôi gọi khẽ, định kéo cô ấy đi hướng khác. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra giữa họ, nhưng trực giác của tôi gào thét rằng đối đầu lúc này không phải là ý hay.

Nhưng An không nhúc nhích. Cô ấy như đã mọc rễ xuống đất, ánh mắt dán chặt vào Hoàng Bách, cái nhìn căm hận đến độ tôi cảm thấy không khí xung quanh như đông đặc lại.

“Kệ tôi,” cô ấy gằn giọng, tiếng nói nhỏ nhưng đanh thép.

Đám đông của Hoàng Bách ngày càng đến gần. Tiếng cười nói, tiếng giày cao gót nện trên nền gạch, mùi nước hoa đắt tiền xộc cả vào mũi tôi. Cuối cùng, gã Bách cũng nhìn thấy chúng tôi. Hắn ta khựng lại một chút, đôi mắt lướt qua tôi một cách thờ ơ rồi dừng lại trên người An. Cái nhếch mép khinh khỉnh của hắn ta hiện lên rõ mồn một.

“Ồ, xem ai đây nào,” Hoàng Bách cất giọng, cái giọng điệu mỉa mai của hắn khiến tôi chỉ muốn đấm vào mặt hắn. “Minh An. Thật không ngờ lại gặp cô ở đây. Tôi cứ tưởng tiêu chuẩn của trường này cao lắm chứ.”

Những lời nói của hắn như một cái tát vô hình. Mấy cô gái đi cùng hắn khúc khích cười, những ánh mắt đánh giá và chế nhạo lia về phía An. Tôi cảm thấy máu nóng dồn lên não. Gã khốn này là ai mà dám nói chuyện với cô ấy như vậy?

An không hề nao núng. Ngược lại, cô ấy còn ngẩng cao đầu, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Tiêu chuẩn cao nên mới phải lọc bớt mấy loại rác rưởi trôi nổi vào trường chứ. Xem ra bộ phận tuyển sinh năm nay làm việc hơi tắc trách rồi.”

Một đòn phản công sắc lẹm. Nụ cười trên mặt Hoàng Bách cứng lại. Hắn ta nheo mắt, cái nhìn trượt từ khuôn mặt An xuống cơ thể cô ấy, rồi dừng lại ở cặp ngực đang hằn rõ sau lớp áo croptop.

“Vẫn ăn mặc rẻ tiền như ngày nào nhỉ,” hắn buông một lời xúc phạm. “Nhưng mà cũng phải thôi, có thế mới câu được mấy thằng ngu chứ. Tìm được mồi mới rồi à?”

Lúc này, ánh mắt hắn mới chính thức dời sang tôi. Một cái nhìn từ trên xuống dưới, soi mói và đầy vẻ coi thường. Hắn ta có thể đẹp trai, có thể giàu có, nhưng đứng cạnh tôi, hắn ta trông nhỏ con hơn hẳn. Tôi cao hơn hắn gần một cái đầu, và cơ bắp của tôi thì không thể che giấu sau lớp áo thun đơn giản.

Tôi vô thức đứng thẳng người hơn, hai tay siết lại. Tôi không nói gì, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn. Một cuộc chiến ngầm giữa hai thằng đực rựa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận