Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng Bách dường như cảm thấy bị uy hiếp bởi vóc dáng của tôi. Hắn hắng giọng, cố lấy lại vẻ tự tin. “Gu của cô cũng mặn thật đấy, Minh An. Thích loại to xác mà ngu đần à?”

Chưa kịp để tôi phản ứng, An đã đột ngột hành động. Cô ấy bước lên một bước, khoác lấy cánh tay tôi, những ngón tay siết chặt lấy bắp tay tôi. Cơ thể mềm mại của cô ấy áp sát vào người tôi. Hành động này quá bất ngờ, khiến cả tôi và Hoàng Bách đều sững sờ.

“Ít nhất thì,” An nói, giọng ngọt ngào một cách giả tạo, mắt vẫn nhìn thẳng vào Hoàng Bách, “anh ấy ‘to’ thật, ở mọi mặt. Chứ không như loại ‘chưa đến chợ đã hết tiền’ như ai đó.”

Câu nói đó, với sự nhấn mạnh đầy ẩn ý, là một đòn chí mạng. Mặt Hoàng Bách từ trắng chuyển sang đỏ, rồi tái mét vì tức giận. Hắn ta dường như không thể tin được An lại dám bóc mẽ hắn ngay giữa chốn đông người. Mấy cô gái xung quanh cũng ngừng cười, bắt đầu nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò, dò xét.

“Mày…” Hoàng Bách nghiến răng, giơ một ngón tay chỉ vào mặt An. “Con khốn…”

“Bách, thôi đi anh,” cô gái đi cùng hắn vội kéo tay hắn lại. “Sắp đến giờ rồi, mọi người đang nhìn kìa.”

Hoàng Bách liếc nhìn xung quanh, nhận ra mình đang trở thành tâm điểm chú ý. Hắn hít một hơi thật sâu để kiềm chế cơn giận, rút tay lại rồi sửa lại cổ áo vest.

“Cứ chờ đấy,” hắn rít lên, ném cho An một cái nhìn hằn học. Sau đó, hắn quay sang tôi, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo. “Còn mày, rồi mày sẽ phải hối hận vì dính vào nó.”

Nói rồi, hắn ta quay gót, kéo theo đám tùy tùng của mình đi thẳng vào trong tòa nhà. Cái dáng vẻ sang chảnh ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tức tối và bẽ mặt.

Khi bóng bọn họ đã khuất hẳn, An mới từ từ buông tay tôi ra. Luồng sát khí quanh người cô ấy cũng dần tan đi, nhưng khuôn mặt vẫn lạnh như băng.

“Chúng ta đi thôi,” cô ấy nói, giọng không một chút cảm xúc, rồi cứ thế bước đi.

Tôi đứng yên một lúc để định thần lại. Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy? Cô ấy vừa dùng tôi làm lá chắn, làm công cụ để sỉ nhục gã kia. Và cái ẩn ý về việc tôi “to ở mọi mặt”… Mặt tôi bất giác nóng lên. Nhưng cảm giác khó chịu vì bị lợi dụng nhanh chóng bị thay thế bởi sự lo lắng. Mối thù giữa họ sâu đậm hơn tôi tưởng rất nhiều.

Tôi vội vàng đuổi theo cô ấy. “An, khoan đã!”

Tôi bắt kịp cô ấy, đi song song. “Cái gã đó… rốt cuộc là ai vậy?”

An không nhìn tôi, mắt vẫn hướng thẳng về phía trước. “Không là ai cả. Chỉ là một thằng khốn.”

“Nhưng trông hai người… có vẻ như có thù oán gì đó rất lớn,” tôi cố gặng hỏi. Sự im lặng và lạnh lùng của cô ấy khiến tôi thấy bất an. Tôi thà thấy cô ấy trêu chọc, quấy rối tôi còn hơn là bộ dạng xa cách này.

“Đã bảo không có gì mà!” cô ấy đột ngột gắt lên, giọng nói có chút run rẩy. “Cậu hỏi nhiều làm gì? Chuyện của tôi không liên quan đến cậu!”

Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội vào mặt tôi. “Không liên quan đến cậu”. Đúng vậy. Tôi là cái thá gì chứ? Chỉ là một thằng bạn cùng phòng, một cái máy giải tỏa “phúc lợi” cho cô ấy. Tôi có quyền gì mà xen vào quá khứ của cô ấy?

Tôi im bặt, không hỏi thêm lời nào nữa. Chúng tôi cứ thế im lặng đi bên nhau, giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình vừa được dựng lên. Không khí náo nhiệt của ngày khai giảng xung quanh dường như thuộc về một thế giới khác.

Hội trường chính rất lớn, có sức chứa cả ngàn người. Bên trong đã gần chật kín sinh viên. Chúng tôi tìm được hai ghế trống ở một hàng gần cuối rồi ngồi xuống. Tôi ngồi thẳng lưng, mắt nhìn sân khấu, nhưng tâm trí thì không thể tập trung được. Tôi liếc sang An. Cô ấy ngồi co người lại, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt vô hồn nhìn vào một khoảng không vô định. Trông cô ấy lúc này thật nhỏ bé và cô đơn. Cái vẻ mạnh mẽ, bất cần ban nãy đã biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi và tổn thương.

Trong một khoảnh khắc, tôi lại muốn đưa tay ra vỗ về cô ấy, muốn nói rằng có tôi ở đây rồi. Nhưng câu nói “không liên quan đến cậu” của cô ấy vẫn văng vẳng bên tai, ngăn cản tôi lại.

Buổi lễ khai giảng bắt đầu. Hiệu trưởng lên phát biểu, rồi đến đại diện sinh viên, đại diện doanh nghiệp… Những bài diễn văn dài lê thê, đầy những lời hay ý đẹp về tương lai, về hoài bão, về sự nghiệp. Tôi nghe chữ được chữ mất. Lời của họ nói về một thế giới tươi sáng, có trật tự và logic. Còn thế giới của tôi trong hai mươi tư giờ qua thì hoàn toàn hỗn loạn, đầy bản năng và những cảm xúc phức tạp.

Tôi lại liếc nhìn An. Cô ấy vẫn giữ nguyên tư thế đó. Bất động như một bức tượng. Dưới ánh đèn của hội trường, tôi có thể thấy rõ hai đầu vú của cô ấy vẫn đang cương cứng, hằn rõ lên trên lớp áo mỏng. Có lẽ là do phản ứng của cơ thể sau cơn tức giận và căng thẳng ban nãy. Nhưng bộ não chết tiệt của tôi lại không nghĩ được như vậy. Nó lại tự động liên tưởng đến những hình ảnh dâm đãng của buổi sáng. Ngay cả trong lúc này, trong tình cảnh này, cơ thể tôi vẫn phản ứng với cô ấy. Thằng em tôi bắt đầu khẽ cựa quậy. Tôi thầm chửi rủa bản thân mình là một thằng cầm thú.

Bình luận (0)

Để lại bình luận