Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng lúc dòng suy nghĩ của tôi đang rối như tơ vò thì An quay trở lại. Cô ấy lách qua những hàng ghế một cách lặng lẽ rồi ngồi phịch xuống bên cạnh tôi. Tôi liếc nhanh sang cô ấy. Mắt cô ấy hơi đỏ. Rất khó nhận ra nếu không nhìn kỹ, nhưng dưới ánh đèn sân khấu hắt vào, tôi thấy rõ vành mắt cô ấy có chút ươn ướt.

Cô ấy đã khóc.

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Con yêu nữ luôn tự tin, luôn làm chủ mọi tình huống, vừa rồi đã trốn vào một góc nào đó trong nhà vệ sinh để khóc một mình.

Tôi muốn hỏi. Tôi muốn nói gì đó. “Cậu ổn không?” Hay “Có chuyện gì vậy?”. Nhưng cổ họng tôi khô khốc. Lời nói của cô ấy lúc trước – “Chuyện của tôi không liên quan đến cậu!” – như một cái gai vô hình chặn lại mọi ý định của tôi. Tôi chỉ có thể im lặng, giả vờ như không nhận ra điều gì, tiếp tục hướng mắt lên sân khấu.

Không khí giữa chúng tôi còn nặng nề hơn cả lúc trước. Nó không còn là sự xa cách lạnh lùng nữa, mà là một sự ngượng ngùng và đau đớn âm thầm. Tôi có thể cảm nhận được nỗi buồn của cô ấy lan tỏa trong không khí, còn cô ấy chắc cũng cảm nhận được sự bối rối của tôi. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, gần đến mức vai gần chạm vào nhau, nhưng lại xa cách như ở hai thế giới khác biệt.

Cuối cùng thì buổi lễ khai giảng tra tấn cũng kết thúc. Dòng người bắt đầu ồ ạt đổ ra ngoài. Chúng tôi cũng hòa vào dòng người đó, bị đẩy đi một cách thụ động. Ra khỏi hội trường, ánh nắng buổi trưa chiếu thẳng vào mắt khiến tôi phải nheo lại. Không khí bên ngoài náo nhiệt hẳn lên. Các câu lạc bộ đã bắt đầu dựng trại để tuyển thành viên mới, tiếng nhạc, tiếng loa, tiếng cười nói inh ỏi khắp nơi.

“Về thôi,” An nói, giọng khàn khàn. Đó là câu đầu tiên cô ấy nói với tôi sau gần hai tiếng đồng hồ.

“Ừ,” tôi chỉ đáp lại được một tiếng ngắn gọn.

Chúng tôi lầm lũi đi bộ ra cổng trường. Vẫn là sự im lặng. Tôi cố tìm một chủ đề nào đó để phá vỡ bầu không khí này. “Cậu định tham gia câu lạc bộ nào không?” hay “Trưa nay ăn gì nhỉ?”. Nhưng tất cả những câu hỏi đó đều có vẻ ngớ ngẩn và lạc lõng trong hoàn cảnh này.

Đi ngang qua khu vực của câu lạc bộ võ thuật, tôi thấy một đám đông đang vây quanh xem hai người đấu tập. Tiếng hét, tiếng đệm đỡ va vào nhau chan chát. Tôi bất giác nhìn sang An. Cô ấy cũng đang nhìn về phía đó, nhưng ánh mắt không có chút hứng thú nào. Cô ấy chỉ nhìn lướt qua rồi lại cúi gằm mặt xuống đất, tiếp tục bước đi.

Chúng tôi bắt một chiếc taxi khác để về nhà. Lần này, An ngồi sát vào cửa sổ, tựa đầu vào tấm kính, mắt nhắm nghiền lại. Trông cô ấy kiệt sức thực sự. Mái tóc bạch kim rủ xuống che đi một phần khuôn mặt, nhưng tôi vẫn có thể thấy hàng mi dài của cô ấy khẽ run lên. Cô ấy không ngủ. Cô ấy chỉ đang cố gắng trốn vào thế giới của riêng mình.

Tôi ngồi bên cạnh, không dám gây ra một tiếng động nhỏ nào. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát cô ấy. Bờ vai gầy, cánh tay săn chắc với những thớ cơ ẩn hiện, và lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở. Ngay cả trong lúc mệt mỏi và yếu đuối nhất, cơ thể cô ấy vẫn toát ra một sức sống mãnh liệt. Một sự mâu thuẫn đến kỳ lạ.

Về đến căn hộ, An là người đầu tiên bước ra khỏi thang máy. Cô ấy tra chìa khóa vào ổ, mở cửa rồi đi thẳng vào trong, không thèm đợi tôi. Khi tôi bước vào, cô ấy đã biến mất sau cánh cửa phòng ngủ của mình. Cánh cửa đóng lại một cách nhẹ nhàng, nhưng đối với tôi, nó lại giống như một tiếng sập cửa đầy dứt khoát.

Tôi đứng giữa phòng khách, cảm thấy hụt hẫng. Căn hộ lại trở về với sự im lặng đến đáng sợ. Tôi cởi giày, quăng balo lên sofa. Bụng tôi bắt đầu réo lên. Tôi đã không ăn gì từ sáng, chỉ “ăn” một bữa sáng đặc biệt do An phục vụ. Nghĩ đến đây, mặt tôi lại nóng lên. Nhưng cảm giác ham muốn nhanh chóng bị cái không khí nặng nề này dập tắt.

Tôi đi vào bếp, mở tủ lạnh ra xem có gì ăn không. Chỉ có vài quả trứng, một ít rau củ và mấy hộp sữa. Tôi quyết định chiên trứng ăn với cơm nguội. Trong lúc đứng bếp, tôi không thể ngừng lắng nghe động tĩnh từ phòng của An. Không có một tiếng động nào. Cô ấy đang ngủ à? Hay vẫn đang ngồi đó, một mình gặm nhấm nỗi buồn?

Tôi ăn bữa trưa một mình trong im lặng. Món trứng chiên chưa bao giờ nhạt nhẽo đến thế. Ăn xong, tôi dọn dẹp bát đĩa, rồi ngồi phịch xuống sofa, mở TV lên. Các kênh truyền hình chiếu hết chương trình này đến chương trình khác, nhưng tôi chẳng để tâm. Mọi sự chú ý của tôi đều đổ dồn về phía cánh cửa phòng đang đóng im ỉm kia.

Thời gian chầm chậm trôi qua. Một giờ. Hai giờ. Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa nặng trĩu đập vào cửa kính ban công, tạo ra những âm thanh lộp độp đều đều, càng khiến cho không gian thêm ảm đạm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận